Anh
cười ha ha, nhưng vẫn cần mẫn giúp cô chuẩn bị hồ sơ xin việc, lập một bảng biểu
ghi rõ tên gọi, địa chỉ và thông tin quan trọng về mỗi công ty, sau đó giúp cô
gửi hồ sơ.
Cô vô
cùng cảm khái nói: "Tìm việc bây giờ chẳng khác gì mò kim đáy biển".
Anh
nói: "Không sao, chỉ cần kiên nhẫn, nhất định vớt được kim".
Cuối
cùng cô cũng nhận được thông báo đến phỏng vấn ở Bác Viễn, cô rất bất ngờ, bởi
vì cô không nhớ mình đã từng gửi hồ sơ đến công ty đó, cũng có thể là Thiệu
Chấn Vinh gửi giúp cô. Cô chẳng hy vọng nhiều, bởi đó là một công ty có tiếng
trong ngành, công việc lại là thiết kế, không rõ vì sao lại cho cô cơ hội đi
phỏng vấn, nhưng có lẽ vẫn là khi đi tràn trề hy vọng, đến khi trở về lại thất
vọng tràn trề.
Đến
phỏng vấn theo đúng thời gian được hẹn, công ty là một tòa cao ốc nằm tại mảnh
đất vàng, từ bên ngoài nhìn thấy không hề tầm thường, đại sảnh hoa lệ, nhân
viên ra vào ăn mặc chỉnh tề nghiêm túc. Đi thang máy lên lầu, cô càng thêm mở
rộng tầm mắt, mang đến cho người ta một cảm giác yên tĩnh vô hình. Đứng ở một
nơi cao thế này, cảm giác như có thể nắm giữ được cả thế giới.
Phòng
tiếp khách cũng được thiết kế rất tinh tế, trang trí đơn giản lại thuận mắt,
cửa kính chạm đất đối diện với dãy cao ốc ngay giữa trung tâm thành phố, đưa
mắt ra xa thấy toàn những nóc nhà phồn hoa, quả nhiên là đỉnh cao của kiến trúc
hiện đại.
Cô rất
thích nơi này, đơn giản là xuất phát từ niềm yêu thích kiến trúc.
Trưởng
bộ phận nhân lực hỏi cô vài câu thông thường, cuối cùng vẫn hỏi: "Cô Đỗ, cô tốt
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!