Bố tớ
là một người, phải nói thế nào nhỉ, thời trẻ cũng là một nhân vật có tiếng tăm.
Nghe nói trước đây, bố tớ cùng mấy chú bạn thân lâu năm được mệnh danh là "Tứ
Thiếu Kinh Thành", nghe cái tên đã biết không hay ho gì rồi.
Mẹ tớ
vẫn bảo, tớ chớ có quấn lấy bố, kẻo lại bị lây cái tính hư hỏng. Nhưng nguyên
văn thì không được như thế, trước nay mẹ không thừa nhận đó là bố ruột tớ, mà
cứ khách sáo bảo rằng: "Con tránh xa bác hai của con ra, theo học tập bác cả
kia kìa."
Theo
bác cả thì học được cái gì? Học cái mẽ cả ngày tủm tỉm nhưng thực chất bụng dạ
suy tính toàn mấy thứ đen tối ấy à? Đừng chỉ đánh giá vẻ bề ngoài nom như quân
bài tây của bố tớ (poker face), thực ra bố tớ rất tốt bụng. Dùng từ thích hợp
để miêu tả thì đích thị phải là "miệng hùm gan sứa". Đặc biệt là khi gặp phải
khắc tinh như mẹ tớ, mẹ đã nổi cơn lên thì bố cũng đành giơ tay chào thua, thật
chẳng hiểu nổi trong kinh doanh, bố tớ làm ông chủ kiểu gì nữa.
Mẹ tớ
khác người lắm, chẳng giống ai, vì thế mà bố tớ toàn phải chịu ấm ức, luôn theo
sau mẹ tớ, thậm chí chẳng dám to tiếng dù chỉ nửa câu. Nghe nói trong chuyện
này còn có liên quan đến chú ba, ông nội có tổng cộng 3 người con trai, vậy nên
tớ có bác cả, bác hai, chú ba, nhưng không có bố. Ôi chao, đời người ấy à,
chính là một cái ca đựng nước đánh răng, các cậu bảo nó là chỉ là cái ca để trong
nhà tắm thì nó chính là cái ca để trong nhà tắm, nếu bảo nó là ca uống nước thì
nó chính là ca uống nước.
(chỗ
này chơi chữ, đời người là cốc nước, bảo nó là "hài kịch" thì nó là hài kịch,
bảo nó là bi kịch, thì nó cũng chính là "bi kịch")
Thoạt
đầu thì tớ học ở Mỹ, bố bay qua thăm nom suốt, lúc sắp vào tiểu học, ông nội
bảo gọi tớ về quê hương. Trước nay mẹ tớ không thèm để ý đến bố tớ đâu, nhưng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!