Chương 29: Ngoại truyện 2

Lôi Vũ

Tranh ở nhà hai ngày, đến tối chủ nhật, anh gọi điện cho thư ký dặn đặt vé máy

bay, bà Thiệu Khải Hoàn lại bất ngờ bảo với anh: "Đặt thêm một vé nữa đi." Đoạn

tiếp lời, "Con gái bác Trần về rồi, con bé Trần Nghi Già nhà bác ấy vừa về, mai

cũng đi Thượng Hải. Con bé ở nước ngoài mười mấy năm, về đây lạ nước lạ cái,

đến Thượng Hải con đưa em nó đi loanh quanh chơi."

Anh ngây

người, Vi Lạc Huyền nấp sau lưng bà Thiệu Khải Hoàn, liền le lưỡi trêu anh,

đoạn cười tươi roi rói, anh đành cười xòa: "Mẹ ơi, con còn bận việc…"

"Xong

việc thì mời người ta đi ăn một bữa, dẫn em nó đi đây đi đó." Thiệu Khải Hoàn

hỏi: "Con tất bật đến độ không dứt ra được một lúc à?"

Lôi Vũ

Tranh sợ mẹ nổi giận, liền vội nói: "Vâng, vâng."

Mà đã

sáu bảy năm rồi anh chưa gặp lại Trần Nghi Già, lần cuối cùng thấy mặt nhau có

lẽ là từ nhiều năm trước, cô bé về nước nghỉ lễ giáng sinh. Năm đó cùng lắm cũng

chỉ tầm mười năm mười sáu tuổi, anh chỉ nhớ con bé có mái tóc nhuộm đỏ loẹt,

nom không khác gì dân bụi đời, vừa nghĩ đến thôi mà anh đã thấy đau cả đầu.

Rút

cuộc, anh đợi ở sân bay nửa ngày trời mà chẳng thấy cô nàng bụi đời trong trí

nhớ kia đâu, anh tự nhủ, chắc lại đến muộn rồi đây. Mấy cô tiểu thư này chuyên

môn chẳng bao giờ có ý thức về thời gian, trong khi mình lại không thể đợi

được, may mà vé máy bay có thể hoãn ngày.

Anh

đang tính đi đổi vé, chợt nghe sau lưng có người gọi tên mình bằng một chất

giọng lanh lảnh: "Lôi Vũ Tranh!"

Ngoái

đầu nhìn, thì gần như không thể nhận ra nổi, nói cho cùng đã nhiều năm không

gặp, tuy dáng dấp Trần Nghi Già vẫn vậy, song đường nét khuôn mặt nở nang, tóc

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!