Khí
lạnh từ vùng cao áp trên Mông Cổ thổi xuống, gió lạnh buốt và cuốn theo những
hạt mưa nhỏ như kim lướt qua mặt biển, hơi lạnh thấu xương len qua cổ áo. Trên
thuyền vang lên những tiếng vun vút, người lái thuyền nói: "Tuyết rơi
rồi".
Đúng là
tuyết rơi rồi, trận tuyết đầu đông, từng đóa hoa tuyết lấp lánh rơi xuống từ
khoảng không vô định. Chỉ có thể nhìn thấy khung cảnh này trên biển, trời và
biển bị ngăn cách bởi một tầng trắng mông lung như được phủ một lớp lụa mỏng.
Từ xa nhìn lại những hòn đảo nhỏ như những đỉnh núi nhấp nhô giữa tuyết trắng
và gió đêm trên biển. Con thuyền phải đi hơn nửa giờ đồng hồ nữa mới đến bờ.
Khi con thuyền cập bến, trên bến không một bóng người, người lái thuyền đặt một
tấm ván.
Anh lấy
tiền ra để trả nhưng người lái thuyền sống chết không chịu nhận, nói với anh:
"Bác sĩ Thiệu, nếu sáng mai anh muốn về, tôi sẽ cho thuyền ra đón, không
lấy tiền của anh", anh ngạc nhiên ngẩng đầu, người lái thuyền cười thành
thật: "Thằng con thứ hai của tôi học trên đảo này, từ lâu đã cho tôi xem
hình của anh và cô Đỗ", lại hỏi, "Cô Đỗ sao lại không đến?".
"Cô
ấy ra nước ngoài học rồi."
Thuyền
trưởng ngẩn người, lại cười nói tiếp: "Học là tốt, bác sĩ Thiệu, anh không
đi cùng cô ấy sao?".
Anh
không đáp, chỉ xách ba lô leo núi lên, bên trong toàn là dụng cụ học tập và sách
cho bọn trẻ, quay người lại vẫy thuyền trưởng: "Làm phiền anh đợi ở đây
một chút, tôi đi thăm bọn trẻ rồi sẽ về ngay trong ngày".
"A,
được!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!