Đỗ Hiểu
Tô cảm nhận được rằng cơ thể mình đang run lên, tuy đây là bệnh viện tư nhân
nhưng nhìn qua có vẻ rất đàng hoàng. Nộp tiền xong cô lên phòng phẫu thuật trên
tầng ba. Trong thang máy chỉ có mình cô, tay cô siết chặt túi xách, tấm gương
trong thang máy phản chiếu những ngón tay trắng bệch của cô, chỉ thoáng qua
trong giây lát mà lại dài tựa như cả đời người. Lên đến tầng ba, cô bước ra
khỏi thang máy, đột nhiên nghe thấy cánh cửa phía cầu thang bộ bị mở toang và
vang lên một tiếng "rầm", cô quay lại theo bản năng thì nhìn thấy
người lẽ ra không thể có mặt ở đây nhất.
Sắc mặt
anh thâm trầm, bước từng bước về phía cô, lồng ngực vẫn đang phập phồng vì chạy
quá gấp. Cô không phản ứng gì, chỉ nhìn anh.
Anh
cũng chẳng nói, chỉ nắm cánh tay cô kéo ra ngoài.
"Anh
định làm gì?" Gặp lại người này, cô mới nhận ra rằng mình không muốn gặp
anh, không muốn lại nhìn thấy khuôn mặt giống Chấn Vinh đó, không muốn nhớ đến
những gì có liên quan đến anh. Bởi chỉ cần liên quan đến anh, sẽ khiến cô cứ
sai lại sai thêm, khiến cô căm hận chính bản thân mình. Cô y tá tò mò nhìn ra,
thấy anh đang nắm chặt tay cô, còn cô không sao giằng ra đươc.
"Có
tin không?", sắc mặt anh bình tĩnh, giọng nói cũng bình thản: "Cô còn
không chịu đi, tôi sẽ có cách dỡ cả chỗ này".
Trời
không lạnh nhưng cô cứ run lên cầm cập, cô tin rằng anh chính là tên ác ma đáng
sợ nhất dưới địa ngục, còn cô không ngại phạm phải tội tày trời, chỉ cần anh
muốn. Cô tuyệt vọng lao đến đánh anh, cào mặt anh, nhưng anh không né tránh mà
chỉ cố lôi cô xuống lầu. Xe của anh dừng ngay trước cổng bệnh viện, anh đẩy cô
vào xe, sau đó thắt dây an toàn.
Tất cả
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!