Anh vẫn
bướng bỉnh lắc đầu. Dạo gần đây vốn không còn đau nhiều như trước nữa, cơn đau
cũng nhẹ hơn, không nặng như thế này. Cô hiểu rõ vì sao. Ánh mắt của anh khi
ngồi một mình ở cầu thang nhìn cô đi ngang qua giống như một đứa trẻ đáng
thương, giống ngày hôm đó khi nghe cô nói hết cháo rồi. Nhưng cô lại không để ý
đến anh, vốn dĩ cô định đi, mặc cho anh đã nói những lời đó, mặc cho anh đã cho
cô biết tất cả, nhưng cô vẫn định bỏ đi.
Bác sĩ
nói cơn đau có mối liên hệ với cảm xúc của người bệnh. Cơn đau giày vò anh đau
đớn đến mức nôn thốc nôn tháo, cuối cùng ngất đi. Đỗ Hiểu Tô tưởng rằng anh lại
ngủ rồi nhưng khi y tá vào mới phát hiện anh vì qua đau mà ngất đi nên đành
tiêm thuốc giảm đau.
Cô lại
thấy mềm lòng, không nỡ bỏ lại anh trong tình trạng này mà ra đi. Nhưng ý nghĩ
ẩn hiện trong đầu khiến cô vô cùng bất an, cô bắt đầu nghi ngờ tình trạng sức
khỏe của mình, có điều vẫn phải xác nhận. Nếu thật sự có vấn đề, cô chỉ có thể
lặng lẽ rời đi.
Nhưng
trước mắt cô phải cố gắng duy trì tình trạng hiện giờ. Khi Lôi Vũ Tranh tỉnh
lại cô nỗ lực cư xử thật tự nhiên, thậm chí còn cố gắng tiếp cận anh nhưng anh
lại đối với cô không mấy thân thiện, thậm chí không nói chuyện với cô nữa. Anh
trở nên nóng nảy, mất kiên nhẫn, thường nhốt mình trong phòng. Cô cũng phát
hiện dạo này anh hút rất nhiều thuốc. Quản gia mặt mày nhăn nhó nên cô đành tự
mình nghĩ cách. Cô giấu bật lửa và thuốc nên anh tìm mãi không thấy, cuối cùng
anh cũng nói: "Đưa đây!".
"Cho
tôi thời gian", cô bình thản nói, "Anh không thể bắt tôi phải chấp
nhận ngay lập tức".
Anh
không để ý đến cô, nhưng cũng không tìm thuốc lá nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!