Lôi Vũ
Đào ở lại bệnh viện thêm hai ngày nữa. Mãi cho tới khi Lôi Vũ Tranh được chuyển
ra khỏi phòng điều trị tăng cường, được các bác sĩ xác định là không còn nguy
hiểm gì nữa, anh mới về. Trước khi đi, dường như anh ta định nói gì đó nhưng
lại thôi, cuối cùng chỉ nói với cô: "Chăm sóc nó".
Dù sao
anh cũng đã cứu cô, hơn nữa lại là anh trai của Chấn Vinh. Trải qua kiếp nạn
sinh tử đó, cơ hồ mọi thù hận tạm thời bị xóa nhạt, chỉ còn lại nỗi buồn đau
vương vấn. Chấn Vinh ra đi vội quá ngay cả một cơ hội để cô chăm sóc anh mà ông
trời cũng không cho, vậy nên bây giờ xem như là đền bù vậy.
Chỉ vì
một câu dặn dò của Lôi Vũ Đào mà ngày ngày cô đều ở trong bệnh viện. Thật ra
cũng chẳng có việc gì bận rộn cho lắm, ở trong bệnh viện có y tá chuyên nghiệp,
cũng đã thuê người đến chăm sóc. Vì thế việc nặng chẳng đến tay cô, việc nhẹ
cũng chẳng đến lượt cô. Vai trò duy nhất của cô chính là ngồi yên ở đó, để mỗi
khi tỉnh giấc hoặc trong cơn đau, Lôi Vũ Tranh có thể nhìn thấy cô.
Hầu như
cô chẳng nói gì, Lôi Vũ Tranh cũng im lặng, không khí trong phòng bệnh vô cùng
yên tĩnh. Y tá gọt một trái lê, cô cũng chỉ ăn trong thầm lặng.
Anh
muốn nói chuyện nhưng lại động phải vết thương, đau đớn vô cùng. Cô để miếng lê
xuống, đứng lên vắt một chiếc khăn ấm lau mặt cho anh. Qua vụ tai nạn như vậy,
tuy giữ được mạng sống nhưng anh gầy đi nhiều, tay cô vô thức dừng lại nơi khóe
mắt anh, mãi đến khi cánh tay anh hình như cử động, cô mới giật mình, nhìn thấy
anh đang nhìn nửa quả lê đặt trên bàn, cô hỏi: "Muốn ăn lê?"
Giai
đoạn này anh chỉ có thể ăn những thứ lỏng dễ tiêu nên nghe cổ họng anh ừ hừ, cô
rửa tay đi gọt hai quả lê, ép thành nước cho anh uống. Nhưng chỉ uống được một
ngụm anh lại không uống nữa. Cô đành cất ly đi, hỏi: "Tối muốn ăn gì?"
Quanh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!