Nỗi
buồn bực và tức giận trong lòng trào dâng, anh nghiến răng: "Đừng nhắc đến Chấn
Vinh, cô không xứng!" Anh không biết vì sao giọng mình lại hung hãn như vậy,
gần như mang theo thù hận muốn hủy diệt tất cả, "Đeo bám Thượng Quan, được lắm,
vậy trả chìa khóa lại cho tôi. Từ nay về sau cô muốn thế nào làm thế ấy, đừng
dùng Chấn Vinh làm lá chắn cho mình."
Lời nói
sắc nhọn như lưỡi dao, cô nghẹn lại: "Thượng Quan chỉ đưa tôi về nhà, tôi cũng
chẳng có gì với anh ấy, anh lấy lý do gì tìm tôi đòi chìa khóa?"
"Đúng
như thế hả? Dám làm không dám nhận? Sao cô có thể hèn hạ như vậy, không có đàn
ông không sống được? Chẳng phải cả ngày cô đòi sống đòi chết vì Chấn Vinh, quay
mặt đi đã tìm người khác, cô còn mặt mũi về căn nhà này…", anh cười khinh bỉ,
"Chấn Vinh quả nhiên bị mù rồi mới xem trọng cô!"
Cuối
cùng anh cũng khiến cô nổi giận, cô nói: "Anh đừng có dùng Chấn Vinh chỉ trích
tôi, tôi không làm gì có lỗi với Chấn Vinh! Tôi yêu Chấn Vinh, cũng không ở
cùng người khác, anh cũng đừng mong lấy chìa khóa của tôi."
Mỗi từ
cô nói đều như từng nhát dao đâm vào tim anh, không cách nào ngăn được cơn giận
đang sôi trào vô phương kìm nén và sự phẫn uất đang dâng lên. Không phải vì
chìa khóa, không phải vì căn nhà, thật ra là vì cái gì, anh cũng không biết.
Anh chỉ cảm thấy thù ghét và căm hận, chỉ muốn nghiền nát người trước mặt, cô
chết ngay lúc này là tốt nhất. Anh đột nhiên đưa tay bóp cổ cô, cô ra sức vùng
vẫy, muốn giấu chìa khóa trong tay ra sau lưng. Hơi thở gấp gáp của cô phả lên
mặt anh, anh kìm nén sự căm hận trong tim, nói từng chữ một: "Cô lên giường với
ai tôi không cần biết, nhưng từ nay về sau, cô đừng bao giờ mong lấy Chấn Vinh
ra che chắn."
Cô nổi
giận, mắt ngân ngấn nước: "Tôi không có lỗi với Chấn Vinh…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!