Những mảnh giấy đó được sắp xếp rất lộn xộn, bên trên
thường chỉ có một hai câu, đều là nét chữ của Thiệu Chấn Vinh.
Từ khi còn nhỏ cho đến lúc trưởng thành, từng tờ từng
tờ chẳng giống nhau.
Tờ đầu tiên có hàng chữ nghiêng ngả: "Tôi muốn thi
được 100 điểm".
Tờ thứ hai, còn có chữ chỉ ghi phiên âm: "Tôi muốn học
chơi bóng rổ".
"Thầy Tăng, hy vọng thầy nhanh "khỏe mạnh", nhanh quay
lại dạy học, mọi người đều rất nhớ thầy".
"Tôi muốn giống anh cả, thi được hai điểm 100, làm học
sinh ba tốt".
"Mẹ, cảm ơn mẹ mười năm trước đã sinh ra con. Bố, anh
cả, anh hai, con yêu mọi người, hy vọng cả nhà mãi mãi bên nhau như thế này".
"Tần Xuyên Hải, tình bạn muôn năm! Chúng ta hẹn gặp
trong trường trung học!".
"Anh hai, dáng vẻ anh lúc đánh nhau rất oai phong,
nhưng em hy vọng anh sẽ không đánh nhau nữa."
"Trong cuộc thi không đoạt được giải, bởi vì không cố
gắng hết sức mình, tôi rất hối hận."
"Bố có tóc bạc rồi."
"Thầy Hà, câu hỏi đó em không giải được thật mà."
...
Những mảnh giấy lộn xộn, ghi lại từng khoảnh khắc nhỏ
bé nhất của quá khứ. Anh đọc từng tờ, cô cũng đọc từng tờ, rất nhiều rất nhiều,
một câu, hai câu được viết trên đủ các loại giấy khác nhau, nào là giấy xé từ
vở giấy trắng, giấy nhớ, bìa cứng...
"Lý Minh Phong, tớ rất khâm phục cậu, không phải vì
cậu thi được hạng nhất, mà vì cậu là lớp trưởng tốt nhất."
"Các đàn anh, làm ơn đừng hút thuốc trong hành lang
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!