Thế nhưng cô không về nhà. Vào ngày đó, cô xin nghỉ
phép, rồi mua vé máy bay, bay đến một thành phố xa lạ mà vô cùng quen thuộc.
Thượng Hải vừa vào thu nhưng phía Bắc đã là cuối thu.
Cây cối bên đường lá rơi xào xạc, người đi đường bước đi vội vã trong làn gió
thu. Đám tài xế taxi cứ vòng qua lượt vào ở góc đường đều hỏi: "Đi phía nam hay
phía bắc?".
Khu phố cổ như mê cung, cuối cùng cô cũng tìm được con
hẻm nhỏ trong trí nhớ, tuy chỉ đến một lần nhưng khi nhìn thấy cánh cửa đen đó,
cô liền biết chính là nơi đây.
Trả tiền xe, xách theo túi lớn túi nhỏ đi xuống.
Trước khi gõ cửa, cô cảm thấy hơi cẳng thẳng, không
biết vì lo lắng điều gì. Cuối cùng thấy người giúp việc ra mở cửa, hỏi cô muốn
tìm ai, cô chưa kịp trả lời đã nghe thấy tiếng dì Triệu vọng ra: "Ai thế?"
Cô khẽ gọi: "Dì Triệu".
Dì Triệu vừa nhìn thấy cô thì vội chạy đến nắm tay,
nước mắt như sặp rơi: "Con à, sao con lại đến đây?". Cô sợ mình cũng sẽ khóc
nên cố gắng kiềm chế, cười nói: "Con đến thăm dì".
"Vào nhà, nào", dì Triệu kéo tay cô không buông, "Con
bé này, đến cũng không nói trước một tiếng để dì đón, chỗ này cũng đâu dễ tìm".
"Không sao, con nhớ đường."
Vì Chấn Vinh từng dẫn cô đến nên cô nhớ rất rõ. Tất cả
những thứ liên quan đến anh, cô đều nhớ mãi.
Dì Triệu kéo tay cô, nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay mà
mắt không khỏi ngấn nước, nhưng vẫn cố cười: "Sao lại gầy thế này? Vừa hay hôm
nay anh hai con cũng đến, dì vui lắm, các con vẫn nhớ đến thăm dì".
Lúc này cô mới nhìn thấy Lôi Vũ Tranh. Dưới bầy trời
trong xanh cuối thu tại Bắc Kinh, anh đứng dưới hiên nhà, ánh nắng màu cam nhàn
nhạt chiếu lên từng lọn tóc đen nhánh, phản chiếu một thứ ánh sáng xanh thẫm,
cũng có thể vì anh mặc chiếc áo len màu xanh, mang đến cảm giác dịu dàng, hoàn
toàn trái ngược với vẻ ngoài tuấn tú lạnh nhạt. Cô lại nhớ đến Chấn Vinh, tâm
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!