Đỗ Hiểu
Tô phải nghĩ một lát mới hiểu ý Trâu Tư Kỳ, Lâm Hướng Viễn.
Cô gần
như đã quên cái tên này. Cả tuổi xuân non nớt bồng bột, cả quãng thời gian ngây
ngô, tất cả những gì tốt đẹp nhất trong ngôi trường ấy, cô đều đã quên. Tốt
nghiệp được ba năm, đổi việc một lần, chuyển từ thành phố này sang một thành
phố khác, khuôn mặt như phủ thêm lớp bụi trần tựa già đi cả chục tuổi. Khi cô
nghe ai đó nhắc đến cái tên ấy lại cảm thấy rất bình thường, cần phải nghĩ một
lúc mới nhớ ra, cái tên ấy, con người ấy, khuôn mặt xa xăm và mờ nhạt ấy mới
dần hiện ra từ trong ký ức.
"À, anh
ta thế nào?"
Trâu Tư
Kỳ liếc cô: "Sống tốt vô cùng, sống với vợ, rất hòa thuận, hạnh phúc".
Đỗ Hiểu
Tô thoáng sững người vài giây sau đó mới hung hăng "giơ nanh múa vuốt" lao đến
bóp cổ Trâu Tư Kỳ: "Cậu còn dám cố ý rắc muối lên vết thương cũ của tớ, cái đồ
xấu xa, hôm nay tớ nhất định phải giết cậu".
Trâu Tư
Kỳ vừa ho khan vừa cười: "Được rồi được rồi, tớ mời cậu ăn cơm, xin lỗi".
Đỗ Hiểu
Tô kéo Trâu Tư Kỳ đến Y Đằng Gia, hai người ăn hết sashimi và hai phần lươn
nướng, còn cả lưỡi bò và sườn bò, đến khi tính tiền Trâu Tư Kỳ than thở: "Đỗ
Hiểu Tô, cậu nhẫn tâm quá, chẳng qua tớ chỉ nhắc đến Lâm Hướng Viễn một lần,
thế mà cậu vác miệng ra giết tớ thế này đây".
Đỗ Hiểu
Tô liếc lại: "Ai bảo cậu chọc vào vết thương của tớ".
"Vết
thương gì thì cũng hai năm rồi, chẳng lẽ còn chưa lành? Lâm Hướng Viễn đó cũng
chỉ đẹp trai một chút, có đáng để cậu ngày nhớ đêm mong hai năm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!