Họ ăn trưa tại câu lạc bộ, Thượng Quan đề nghị đánh
bài nhưng Diệp Thận Khoan có việc gấp phải về, vì thế họ cũng giải tán. Lúc
Thượng Quan Bác Nghiên trở về, sau khi qua sông thì bị tắc đường, chậm chạp đi
từng tí một, khó khắn lắm mới xuống đường được, kết quả lại càng bị tắc nghiêm
trọng hơn. Đang lúc bộ dạng uể oải, chán nản, tình cờ đưa mắt sang bên đường thì
anh nhìn thấy một bóng người có mái tóc dài và đôi mắt to, xinh đẹp đáng yêu
như đã gặp ở đâu đó. Nhìn kỹ lại thì đúng là cô gái vừa gặp sáng nay, đúng là
đi mòn giày chẳng thấy, giờ tìm được lại chẳng mất chút công sức nào. Thấy cô
đang xách đồ vừa mua trong siêu thị, vội vàng kéo cửa kính xuống gọi: "Này!".
Đỗ Hiểu Tô không chú ý lắm nên cứ cúi đầu đi, anh gọi
mấy lần cô mới quay đầu nhìn lại, thấy anh mở cửa xe, tươi cười vẫy tay: "Mau
lên đi!"
Cô nhìn xung quanh, anh lại càng cười tươi hơn: "Không
nhận ra tôi à? Sáng nay đó...", anh bắt chước tiếng động cơ xe con khá giống.
Đỗ Hiểu Tô thấy nụ cười lộ hàm răng trắng của anh ta mới chợt nhớ ra, anh ta
chính là người đua xe với Lôi Vũ Tranh sáng nay.
"Mau lên xe đi! Nếu không là bị bắt đó!", anh lại giục
cô, "Nhanh lên nhanh lên! Em xách nhiều đồ như vậy, tôi chở em về nhà!".
Cô đáp: "Không cần đâu, nhà tôi gần đây thôi".
Anh xị mặt: "Em nghĩ tôi là người xấu à?"
Trên đời này làm gì có người xấu lái Audi R8, cùng lắm
là mấy chàng công tử nhà giàu rảnh rỗi mà thôi.
Cô vẫn đang do dự, anh lại thúc giục: "Nhanh lên,
nhanh, đằng trước có cảnh sát! Nhanh!"
Cô bị giục đến mức lúng túng, đành phải lên xe. Vừa
đóng cửa xe thì đằng trước đúng là có cảnh sát đi đến. anh ta thậm chí còn rất
hài lòng vì cô hành động nhanh, khen cô: "Thật khá, suýt nữa thì bị nhìn thấy".
Thật ra sáng nay anh và Lôi Vũ Tranh đều chạt xe vượt
quá tốc độ, đáng ra đã bị bắt cả chục lần rồi.
Cô bật cười, thắt dây an toàn. Chỉ tiếc với tình trạng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!