Xe chạy
êm ru, thật ra sau khi uống say cũng không còn thấy khó chịu lắm mà chỉ khát
nước. Chiếc ghế thoang thoảng mùi da tổng hợp, cô quay người ôm lấy anh, vùi
đầu vào cổ anh, cảm nhận cảm giác thân thuộc, cũng như vô số lần trong mơ, cô
biết đó là Thiệu Chấn Vinh, cô lại mơ thấy anh.
Lôi Vũ
Tranh có phần khó khăn khi tìm cách gỡ tay cô xuống. Người bên Bác Viễn đi hết
rồi, đặc biệt Hạng tổng chỉ bỏ lại một câu: "Cô Đỗ giao cho anh nhé", sau đó
vẫy vẫy tay rồi lên xe đi thẳng. Còn cô lại giống con mèo hoang, mở to đôi mắt
đang mơ màng, đứng dưới ánh đèn đường vẻ tội nghiệp.
Không
đợi anh nói, tài xế của anh đã im lặng kéo con mèo hoang đó đẩy vào ghế sau.
Anh
hung hăng trừng mắt với tài xế, đáng tiếc anh ta không nhìn thấy, chỉ đóng cửa
xe sau đó ngồi vào ghế lái, khởi động.
Thôi
vậy, chẳng qua là đưa cô về nhà một lần, nể mặt Chấn Vinh.
Nhưng
chẳng lâu sau, cả người cô đều nghiêng qua, không nói không rằng cuộn mình
trong lòng anh giống một con mèo ngoan ngoãn trong lòng ông chủ, tự biết tìm
cho mình một tư thế thoải mái, hơi thở nhẹ nhàng, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Cả
người anh cứng đờ.
Anh
định đẩy cô ra, nhưng cô giống như viên kẹo dẻo, hoặc là kẹo cao su, dính chặt
không rời. Chỉ cần anh đẩy nhẹ một cái cô lại ôm chặt hơn, chẳng khác gì một
con bạch tuột còn sống.
"Đỗ
Hiểu Tô", anh vỗ mặt cô, "Nhà cô ở đâu?".
Cô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!