Chương 17: (Vô Đề)

Gần

tối, gió ngừng thổi, mưa cũng dần tạnh, bọn trẻ chạy ra khỏi lớp, đến sân tập

nhỏ vỗ tay không ngớt. Đỗ Hiểu Tô cầm máy ảnh, chụp rất nhiều hình cho chúng.

Những cái đầu nho nhỏ chụm lại với nhau, cùng xem màn hình bé nhỏ của máy ảnh

kĩ thuật số, tấm ảnh chụp chung trông rất chỉnh tề, nghiêm túc. Bọn trẻ vây

Hiểu Tô và anh, nụ cười rạng rõ như những bông hoa bừng nở, nhưng có vài tấm là

do Đỗ Hiểu Tô bắt tạo dáng, bọn trẻ đứng trước ống kính làm mặt hề trông rất

buồn cười. Đỗ Hiểu Tô kiên nhẫn mở từng tấm hình ra cho mọi người xem, khiến

đám trẻ không ngừng bật cười.

Nước

trong chum đã gần hết, thầy Tôn muốn đi gánh nước, Đỗ Hiểu Tô lại hào hứng xung

phong: "Để tôi đi".

Thầy

Tôn gãi đầu: "Vậy để bác sĩ Thiệu đi cùng, đường khó đi, cô cũng không gánh nổi

đâu".

Cô ngẩn

người, Lôi Vũ Tranh nhận lấy thùng nước: "Đi thôi".

Lên núi

mới biết vì sao thầy Tôn nói đường khó đi. Cái gọi là "đường đi" thật ra chỉ là

những con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn, có đoạn đường mỗi bên là vách đá cheo

leo, bên dưới là vực, sóng biển vỗ vào đá cuộn trào như những đụn tuyết, nhìn

qua cũng đủ chóng mặt. Đỗ Hiểu Tô trèo lên đến đỉnh núi cũng đã mệt phờ, gió

lớn thổi tóc cô rối tung. Đứng trên đỉnh núi nhìn ra xa, thấy được biển rộng vô

bờ, nước biển như có màu vàng đậm, phía xa lại là màu xanh nhàn nhạt, phóng tầm

mắt ra xa có thể thấy được các đảo như những dấu chấm nhỏ, thỉnh thoảng nhô lên

giữa biển mây.

Từng

đám mây lớn cũng bị gió thổi đi xa tựa như những cánh buồm đang căng mình đón

gió, cũng như vô số những hòn đảo cô độc ngoài kia, càng bay càng xa. Cô mở

rộng đôi tay, cảm nhận được cơn gió luồn qua từng kẽ ngón tay. Lôi Vũ Tranh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!