Anh vốn
tưởng cô định hỏi chuyện căn nhà kia, nhưng kết quả nằm ngoài dự đoán, không
phải vậy.
Cô và
Thiệu Chấn Vinh từng nhận giúp đỡ vài đứa trẻ nghèo trong một trường học ở
ngoài đảo. Bọn trẻ rất ngoan, tháng nào cũng viết thư cho họ. Tết vừa rồi bọn
trẻ gửi thư đến, xin cô và Thiệu Chấn Vinh gửi cho chúng một tấm ảnh và rất hy
vọng được gặp cô và anh. Lúc ấy cô và Thiệu Chấn Vinh nói trong thư hồi âm,
rằng đợi khi chú Tiểu Thiệu nghỉ phép, nhất định sẽ đến thăm chúng ta, mang
theo máy chụp hình, chụp thật nhiều hình rồi chờ bọn trẻ lớn lên xem lại.
"Có thể
cùng tôi đi thăm bọn trẻ không, chỉ một lần thôi, sẽ không mất nhiều thời gian
của anh, anh rất giống Chấn Vinh, bọn trẻ sẽ không biết đâu…", cô thì thầm,
"Tôi thật sự không biết phải nói thế nào với chúng…nếu tôi nói Chấn Vinh không
còn nữa… những lời tàn nhẫn như vậy, ngay đến bản thân tôi còn không thể chấp
nhận…", cô cúi đầu nhưng không khóc, khóe miệng còn kiên cường khẽ nhếch lên,
tạo thành một nét cười thê lương.
Anh
nhìn cô: "Cô cũng ôm đồm nhiều việc quá đấy".
"Chúng
tôi vốn định bảo trợ chúng đến tận đại học, nhưng bây giờ… dù sao tôi cũng
quyết định sẽ giúp chúng học tiếp", cô ngẩng lên nhìn anh, "Chỉ phiền anh một
lần này thôi, tôi đảm bảo sau này sẽ không phiền anh nữa, đây là lần cuối
cùng".
Đôi mắt
đen láy nhìn anh, nhưng không phải là ánh mắt cầu khẩn, cũng không có vẻ đáng
thương, đôi mắt mang luồng sáng trong vắt, đôi mắt chỉ đơn thuần tìm kiếm sự
giúp đỡ. Vốn dĩ anh cảm thấy cô đáng thương, nhưng có lúc cô lại khiến anh vô
cùng bất ngờ.
Anh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!