Sáng sớm trời đã đổ mưa phùn, từ trong nhìn ra ngoài,
phía xa là những tòa cao ốc nhọn như măng mới mọc, lại gần là những ô cửa sổ
trắng toát trên các căn hộ của toàn cao ốc, tất cả đều như một màn nước mỏng,
xa vời mông lung, cả thành phố bị phủ trong những đám mây xám xịt.
Lôi Vũ Tranh dậy từ rất sớm, bước ra khỏi phòng tắm,
sắc trời bên ngoài vẫn âm u, những giọt mưa nhỏ không ngừng rơi.
Anh thay quần áo, đi thang máy xuống lầu rồi đến thẳng
tầng hầm để xe.
Còn rất sớm, tuy trời mưa nhưng giao thông vẫn thuận
lợi. Ở thành phố này anh rất hiếm khi lái xe một mình, tiếng động cơ xe rất êm,
nhẹ nhàng xuyên qua làn xe, nhưng tâm trạng anh không vui. Nhận được điện thoại
trên cầu vượt cao tốc, giọng nói của thư ký vọng ra: "Lôi tiên sinh, hôm nay
tất cả các kế hoạch trong ngày của anh đã bị hủy bỏ, nhưng bên MG thông báo
tôi, CEO của họ vừa thay đổi kế hoạch, dự kiến trong chiều nay sẽ đên Thượng
Hải, anh xem…"
Anh không muốn trả lời, ngắt điện thoại.
Thư ký rất hiểu anh nên không gọi điện lại nữa.
Đường xa, vị trí khó tìm, xe chỉ có thể dừng dưới chân
núi. Lên núi rồi lại phải đi rất lâu, anh không mang dù những hạt mưa nhỏ bé
kết thành tấm màn, thấm ướt quần áo và tóc anh. Đường núi hai bên đều là cây,
những phiến lá xanh mơn mởn không khác gì mùa xuân, thỉnh thoảng có hạt mưa lớn
chảy xuống, dọc theo phiến lá, nhỏ xuống đầu người đang đi.
Mưa to hơn, cảnh núi phía xa chìm trong sương mù xám
nhạt. Anh dừng lại trong một mái đình nhỏ giữa lưng chừng núi, hút một điếu
thuốc.
Chấn Vinh không hút thuốc, bình thường cũng khuyên nhủ
anh, vì hút thuốc không tốt cho sức khỏe.
Lúc ấy anh hoàn toàn toàn không để tâm đến, xem nhưng
gì Chấn Vinh nói như lời con nít, nghe xong rồi quên.
Nhưng thật ra từ lâu Chấn Vinh đã không còn là trẻ con
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!