Có vẻ Đỗ Hiểu Tô đã trở lại cuộc sống bình thường, cô
đi làm rất đúng giờ. Thỉnh thoảng Trâu Tư Kỳ rảnh rỗi thường cùng cô đi gặp bác
sĩ tâm lý. Bố mẹ Đỗ Hiểu Tô muốn đón con gái về nhà, nhưng cô không đồng ý,
kiên quyết đòi ở lại Thượng Hải. Mẹ cô chẳng còn cách nào đành để cô ở lại và
nhờ Trâu Tư Kỳ chăm sóc, cho nên thi thoảng Trâu Tư Kỳ lại hẹn Đỗ Hiểu Tô đi
ăn, hoặc là Tư Kỳ đến thăm, sau rồi hai người đến siêu thị gần đó mua thức ăn,
tự nấu một bữa.
Hôm nay hai người tìm được trên mạng cách chế biến một
vài món ăn, nên ở nhà nấu thử, vừa ăn Trâu Tư Kỳ vừa hỏi Đỗ Hiểu Tô: "Sao dạo
này cậu toàn phải tăng ca vậy? Bình thường thấy cậu rảnh rồi hơn tớ, bây giờ
lại thành ra tớ rảnh hơn cậu".
Đỗ Hiểu Tô rầu rĩ: "Tớ không biết, dạo này bên Tân
Thịnh có một phó tổng giám đốc mới, nghe nói đi du học Mỹ về, làm quản lý
nghiệp vụ. Không biết có phải do không hài lòng với bọn tớ hay không mà lúc nào
cũng soi mói, bọn tớ sửa thế nào cũng không vừa lòng. Tất cả đồng nghiệp trong
bộ phận thiết kế đều phải tăng ca một tuần, đưa ra phương án cuối cùng vẫn bị
bác bỏ, giám đốc Ninh sắp buồn quá hóa điên đến nơi".
"Giám đốc Ninh của cậu chẳng phải nổi tiếng tài giỏi
đẹp trai sao? Chẳng lẽ giám đốc bên Tân Thịnh thấy anh ấy đẹp trai nên ghen tị,
rồi làm liên lụy đến các cậu sao?"
"Làm ơn đi, người ta bên đó là nữ, làm sao ghen tị với
giám đốc Ninh đẹp trai được?"
"Vậy thì là oán hận tình trường tích tụ lâu ngày?",
Trâu Tư Kỳ hào hứng, "Nào nào, chúng ta cùng phân tích một chút!"
Đỗ Hiểu Tô ngẩn người rồi nói: "Cũng có thể lắm, trông
vị phó giám đốc Tưởng kia giống như đến gây sự hơn… vả lại tuổi tác không lớn,
cũng rất đẹp, đứng cạnh giám đốc Ninh xứng đôi lắm…".
"Họ Tưởng?", Trâu Tư Kỳ thuận miệng hỏi lại. "Tên
gì?".
"Tưởng…", Đỗ Hiểu Tô cố nhớ, cùng cùng cũng nhớ ra,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!