Đỗ Hiểu
Tô mơ một giấc mơ thật dài, cô mơ gặp Thiệu Chấn Vinh, anh đã quay về. Nhưng cô
mệt đến mức không nói được lời nào, yếu ớt đến mức không thở được, có lẽ nước
làm cô ngạt thở. Cô không thể cử động, mệt quá, gân cốt cơ hồ cũng rã rời. Cô
muốn nói với anh rằng cô rất nhớ anh, mọi người đều nói anh chết rồi, nhưng cô
không tin, không bao giờ tin. Cô nhớ anh, nhớ đến mức trái tim như thắt lại,
nếu anh biết, nhất định anh sẽ quay về. Anh bảo cô đợi, thế nên cô vẫn đợi,
ngoan ngoãn đợi, nhưng anh lại không về.
Bây giờ
anh về rồi, cuối cùng anh cũng về rồi.
Cô
không khóc, vì cô có rất nhiều điều muốn kể cho anh nghe. Ví dụ như, cô yêu
anh, cả đời này cả kiếp này, đến kiếp sau cô vẫn sẽ yêu anh; ví dụ như cô nhớ
anh, cô rất ngoan, cô đi gặp bác sĩ tâm lý đúng giờ, cô uống thuốc đúng giờ,
chỉ là không thể không mơ thấy anh.
Nhưng
bóng dáng anh càng lúc càng mờ nhạt, chỉ khoảnh khắc sau đó đã biến mất. Cô đưa
tay ra một cách bất lực, cố tìm cách níu lại, có lẽ chỉ là vạt áo, cô nắm chặt
không buông nhưng có người đang tìm cách gỡ cánh tay cô ra, cô lo lắng vô cùng
nhưng vẫn không buông. Cô biết rằng chỉ cần buông tay anh sẽ đi mất, hoặc cô sẽ
tỉnh lại, sẽ không mơ thấy anh nữa. Đó là Chấn Vinh, là Thiệu Chấn Vinh của cô,
có chết cô cũng không buông, cô thà chết chứ không bao giờ buông tay.
Lôi Vũ
Tranh hơi chau mày, nhìn mấy ngón tay đang níu chặt góc áo mình, gầy gò như que
trúc, nhưng dường như có một sức mạnh nào đó níu chặt áo anh, có chết cũng
không buông. Không cần biết anh cố gắng thế nào nhưng ngón tay cô siết đến
trắng bệch, vẫn không buông.
Anh
chợt nghĩ nếu mình đưa cô ấy đến bệnh viện thì quả là một sai lầm, chi bằng bỏ
mặc cô bị nước dìm chết. Anh chẳng nên quản nhiều chuyện đến vậy. Nhưng cô vẫn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!