Trước
mắt, muốn đến những nơi gặp nạn nghiêm trọng vẫn rất khó khăn, phần lớn các con
đường đều bị hư hỏng, có không ít nhân viên cứu hộ mạo hiểm vượt núi vào trong.
"Lại
mưa rồi, thời tiết xấu qua", biên tập nói, "Mưa sẽ dễ lở đất, cáng tệ hơn".
Không
tìm được xe, biên tập nghĩ rất nhiều cách, trời tối dần, lúc này dù có tìm được
xe cũng không an toàn, cô không thể không ở lại Thành Đô. Đỗ Hiểu Tô gọi điện
cho Lão Mạc nói ngắn gọn tình hình ở đây, Lão Mạc lại rất khoan dung, còn an ủi
cô: "Không sao, ngày mai nghĩ cách cũng được, tin tức quan trọng, nhưng an toàn
quan trọng hơn".
Cô mang
theo máy tính, phát hiện ra mạng ở khách sạn hoạt động, thế là lên mạng tra thử
vị trí của những nơi gặp nạn nghiêm trọng, cùng những báo cáo vô cùng ngắn gọn
mà các phóng viên khác mạo hiểm theo nhóm cứu hộ vào trong gửi về. Cô càng nhìn
càng sợ, số người chết mỗi ngày một tăng, nhìn những tấm ảnh mới nhất, cô chợt
thấy trong người khó chịu. Lúc đọc cô mới nhớ ra mình chưa ăn cơm tối, nhưng
lúc này cũng muộn quá rồi, cô cũng không muốn ăn gì, nên đành tắt máy tính, ép
mình đi ngủ.
Bên
ngoài trời vẫn mưa, cô dần ngủ thiếp đi. Cô nằm mơ rất nhiều, nhưng chỉ là
những đoạn ngắn ngủi, mờ nhạt, cô nửa tỉnh nửa mê, đến khi tỉnh lại thấy mình
đã toát mồ hôi lạnh đầy người. Có lẽ vì thay đổi hoàn cảnh, nên ngủ không được
yên giấc, cuối cùng cô bị đánh thức bởi một cơn chấn động mạnh mẽ: dư chấn!
Đúng là
dư chấn! Cửa sổ đập vào nhau lạch cạch, từ ánh đèn nhàn nhạt có thể nhìn thấy
ly nước trên bàn đang trượt lại dữ dội. Không đợi cô kịp phản ứng, đèn nhà dân
bên ngoài đều bật sáng, còi báo cháy trong khách sạn kêu vang chói tai, trên
hành lang có giọng nhân viên phục vụ: "Có dư chấn! Chạy nhanh".
Rất
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!