Ngày
hôm sau Đỗ Hiểu Tô đi làm mới biết tình hình động đất nghiêm trọng thế nào, bởi
hôm trước khi cô về đến nhà liền lăn ra ngủ ngay, không xem ti vi cũng chẳng
lên mạng. Trên MSN xuất hiện thông tin khiến mọi người đều hoảng sợ, các trang
mạng liên tục đưa tin về tình hình động đất, nhiều người không kìm được nước
mắt. Công việc trong công ty tạm ngưng lại, các đồng nghiệp đều chủ động quyên
góp, Đỗ Hiểu Tô cũng quyên một tháng lương, sau đó đến lúc nghỉ trưa thì cùng
đồng nghiệp đi hiến máu. Cách lần trước hiến chưa đến nửa năm, nhưng cô biết rõ
nhóm máu của mình hiếm gặp, trong suy nghĩ của cô cũng chỉ muốn cứu thêm nhiều
người, dù là thêm một người cũng được.
Không
tìm thấy xe hiến máu, đột nhiên lúc đó Thiệu Chấn Vinh gọi điện thoại đến, lúc
này có lẽ là khi anh trực ca sáng.
"Hiểu
Tô", giọng anh vô cùng gấp gáp, "Bệnh viện của anh nhận được lệnh phải tổ chức
đội cứu hộ đến Tứ Xuyên. Lúc nãy anh đăng kí rồi, bây giờ có thông báo bọn anh
trưa nay xuất phát", dừng một lát anh nói tiếp, "Đợi anh quay lại, chúng ta nói
chuyện tiếp, được không?".
Trái
tim cô bỗng trĩu nặng, nghe nỗi dư chấn sẽ kéo dài, vội vã nói: "Anh chú ý an
toàn".
"Anh
biết", trong ống nghe lẫn nhiều tạp âm, có lẽ là đang ở trong hội trường, cũng
có thể ở ngoài, "Anh biết", anh dừng một lát rồi nói, "Tạm biệt".
Điện
thoại cúp máy, vang lên tiếng tút tút báo bận, cô đứng đó, trái tim chua xót
khẽ rung động. Cô sẽ dợi, đợi anh trở về, rồi sẽ nói thật với anh. Cô làm sai,
cô sẽ can đảm để đối diện, không cần biết anh sẽ chán ghét hay rời bỏ cô, cô sẽ
đợi đến lúc ấy, đợi anh trở lại.
Sau khi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!