Khi vừa
vào nghề, Đỗ Hiểu Tô nghe Lão Mạc nói: "Nghề của chúng ta phải dậy sớm hơn Châu
Ba Bì [1], ngủ muộn hơn tiểu thư, ăn uống kém hơn heo, làm việc nhiều hơn lừa.
Thời gian ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, hai mắt thâm quầng đến gấu trúc cũng
chẳng bằng, đầu tóc rối tung đến tổ quạ cũng kém xa, cư xử phải tốt hơn Tôn Tử
[2], nhìn bề ngoài cũng không thua kém ai, thật ra tiền lương lại chẳng bằng
dân công".
Lúc ấy,
Đỗ Hiểu Tô nghe xong chỉ phì cười, nhưng đến giờ nếu có người kể lại câu chuyện
cười vốn đã trở thành cuộc sống hằng ngày, cô cũng không thể cười nổi nữa. Vừa
hoàn thành xong chuyên mục về một game show truyền hình trong bốn ngày, cô thậm
chí còn không đủ sức tự pha cho mình một bát mì ăn liền. Đỗ Hiểu Tô vừa về đến
nhà, tắm nước nóng xong, ra ngoài mở máy sấy tóc thì phát hiện nó không chạy,
xem ra hỏng rồi. Cô cũng chẳng có hứng thú nghiên cứu xem vì sao máy sấy lại
đình công, cũng không màng đến mái tóc còn đang ướt, liền đổ người ngay xuống
giường.
Đỗ Hiểu
Tô ngủ rất say, không rõ chuông điện thoại reo đến lần thứ bao nhiêu mới đủ sức
đánh thức cô dậy, tay cầm điện thoại lên mà đầu vẫn còn lơ tơ mơ. Không ngờ lại
là Lão Mạc, hình như đang giận bốc hỏa, ông hét lên trong điện thoại: "Cô đang
ở đâu? Để đối thủ lấy được tin nóng hổi rồi, cô có biết không?".
Cô ngẩn
người một lúc mới phản ứng lại: "Mạc Phó, tôi bị điều đến mục Văn nghệ rồi".
Lão Mạc
nói rành mạch từng câu từng chữ: "Tôi biết cô bị điều đến mục Văn nghệ, đây
chính là tin hàng đầu trong làng giải trí, Nhan Tịnh Tịnh bị tai nạn giao
thông".
Đầu Đỗ
Hiểu Tô như bị búa bổ, lập tức bật dậy, vừa thay quần áo vừa giữ điện thoại
tiếp tục truy hỏi: "Là Nhan Tịnh Tịnh hiện đang nổi như cồn sao?".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!