Chuông cửa vang lên Vân Giai Kỳ vốn đang thu dọn hành lý, nghe thấy tiếng chuông cửa, cô cảnh giác hơn.
Đi tới cửa, xuyên qua mắt mèo nhìn một lát, thì thấy là Tống Hạo Hiên, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Cô mở cửa để anh ta tiến vào.
Tống Hạo Hiên vừa mới tiến vào cửa, Mạn Nhi chạy từ trong phòng ra, vừa nhìn thấy là Tống Hạo Hiên, cô bé lập tức trốn sau lưng Vân Giai Kỳ, nhút nhát nhìn anh ta.
Tống Hạo Hiên nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, vươn tay nói với Mạn Nhi: "Mạn Nhi, để chú ôm cháu có được không?"
Vân Giai Kỳ cũng nhẹ nhàng xoa đầu Mạn Nhi: "Mạn Nhi, để chú ôm con nhé, được không?"
Mạn Nhi im lặng lắc đầu: "Không muốn…"
Vân Giai Kỳ thầm than, cô nhóc dính người này, ngoại trừ cô ra, người nào cũng không được ôm.
Tống Hạo Hiên nhìn phía sau Vân Giai Kỳ: "Hôm nay Mạn Nhi không đi học à?"
*À… Em muốn chuyển nhà, cho nên xin nghỉ với trường học"
"Chuyển nhà?
Tống Hạo Hiên nhìn nửa thùng ở sau lưng cô: "Sao đột nhiên muốn chuyển nhà?"
"Hình như Bạc Tuấn Phong tra ra được địa chỉ nhà em rồi."
Vân Giai Kỳ nói: "Em sợ anh ta… Điều tra được Mạn Nhi, Hạo Hiên, trước khi chuyển nhà, anh chăm sóc Mạn Nhi giúp em hai ngày được không?"
Mạn Nhi ngẩng đầu, nhìn Vân Giai Kỳ một lát, ôm chặt đùi cô: "Mẹ ơi, con không muốn tách ra mẹ, con không muốn ở với chú Hạo Hiên"
Vân Giai Kỳ nói: "Mạn Nhi ngoan, chúng ta không rời xa nhau, con về nhà chú Hạo.
Hiên trước đi, buổi tối mẹ sẽ tới tìm con, có được không?"
"Thật vậy sao?"
"Ừm, ngoéo tay"
Vân Giai Kỳ ngoéo tay với Mạn Nhi Tống Hạo Hiên đột nhiên nắm lấy tay cô: "Tay em bị làm sao thế?"
Trên tay cô có một vùng tím đỏ, giống như bị ai năm chặt.
Vân Giai Kỳ vội vàng rút tay về: "Không có gì, anh đừng để trong lòng."
"Em làm sao vậy?"
"Hạo Hiên, bây giờ em chỉ muốn nhanh chóng chuyển nhà, nếu không, nếu để Bạc Tuấn Phong điều tra được về Mạn Nhi… Em sợ anh ta sẽ cướp Mạn Nhi đi"
Sau khi nói xong, Vân Giai Kỳ nói: "Anh đưa Mạn Nhi đi trước đi, em nhanh chóng dọn dẹp, công ty chuyển nhà sẽ đến vào lúc chiều"
Tống Hạo Hiên nhìn cô một lát, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói gì.
"Được"
Mạn Nhi lưu luyến không rời nhìn về phía Vân Giai Kỳ, muốn nói mà dừng lại: "Mẹ…"
"Mẹ sẽ nhanh tới tìm Mạn Nhi"
Tống Hạo Hiên ôm Mạn Nhi rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!