Chương 5: Không Ai Biết Rốt Cuộc Bạc Tuấn Phong Cấy Mấy Phôi Thai Cho Cô

Nhưng chắc chắn chính là, cô mang thai hai trai một gái, một đứa con trai sinh ra xong là thai chết, bất hạnh chết non, còn có một đứa bé trai khác, cô không có cơ hội đưa đi, đứa bé trai đó là Vũ Minh.

Tống Hạo Hiên nói, anh ta không thể xác định được hai đứa con trai kia có phải là của Bạc Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân hay không.

Nhưng anh ta chắc chắn, đứa con gái này là của cô và Bạc Tuấn Phong, có lẽ trước khi cắm vào phôi thai, cô đã mang thai.

Cô đặt tên cho đứa bé là Mạn Nhi.

Năm năm qua, hai mẹ con chặt đứt toàn bộ liên lạc, sống nương tựa lãn nhau.

Tất cả mọi người cho rằng cô đã chết, nhưng cô lấy thân phận "Tống Giai Kỳ", sống lại một lần nữa.

Vân Giai Kỳ tảm rửa xong, thay áo ngủ đi ra, thấy trên màn hình hiển thị cuộc gọi nhỡ, là số của Tống Hạo Hiên.

Cô lập tức gọi lại cho anh ta.

Điện thoại nhanh chóng nghe máy.

Vân Giai Kỳ cầm lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh, dựa vào bên giường cười nói: "Mới vừa tắm xong, Hạo Hiên, có chuyện gì không?"

"Anh nghe nói Mạn Nhi xảy ra chuyện ở trường học?"

Vẻ mặt Vân Giai Kỳ ngẩn ra.

Cô nói: "Hạo Hiên, ngày mai anh có rảnh không?"

"Có chuyện gì?"

"Em muốn cầu xin anh, làm thủ tục chuyển trường cho Mạn Nhi giúp em"

"Làm sao vậy?"

"Con của Bạc Tuấn Phong và Vân Ngọc Hân, học cùng một lớp với Mạn Nhi.

Hôm nay em chạm mặt anh ta ở nhà trẻ, em sợ.

Còn chưa nói dứt lời, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Vân Giai Kỳ nghi ngờ nhìn về phía cửa, vội vàng nói với điện thoại: "Cứ như vậy trước đã, lát nữa em lại gọi cho anh"

"ừ Cúp điện thoại, Vân Giai Kỳ đi tới cửa, nhìn xuyên qua mắt mèo nhìn bên ngoài, không ngờ trông thấy sườn mặt như điêu khắc của người đàn ông.

Bạc Tuấn Phong đứng ở ngoài cửa, mái tóc ngắn màu đen bị gió thổi loạn, nhưng vẫn khó làm hao tổn vẻ tuấn tú của anh.

Vân Giai Kỳ kinh hãi lùi về sau nửa bước!

Quả nhiên…

Chạm mặt anh ở nhà trẻ, dẫn tới hoài nghi của anh.

Nhưng cô không nghĩ tới, người đàn ông này lại điều tra ra chỗ ở của cô nhanh như vậy.

Giọng nói của người đàn ông trầm thấp, giống như màu đỏ khô đã lắng đọng nhiều thập kỷ, êm dịu và sâu lắng.

Vân Giai Kỳ khóa trái cửa theo bản năng.

"Cùm cụp" một tiếng.

Bạc Tuấn Phong nghe thấy tiếng khóa trái cửa từ bên trong, đôi mắt càng sâu thắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!