"Hóa rồi hả?" Đôi mắt lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong đảo qua: "Hóa thế nào, mong chỉ giáo"
Người phụ nữ sợ tới mức hoàn toàn không dám nói tiếp.
Cô ta cúi đầu, nhìn Nguyên Bình sau lưng cô ta, đột nhiên vươn tay tát lên trên mặt cậu bé "Nhanh xin lỗi cậu chủ Vũ Minh đi!"
Nguyên Bình bất ngờ không đề phòng bị tát một cái, sợ tới mức trợn to mắt, nước mắt không ngừng chảy ra.
"Mẹ."
"Mau xin lỗi! Nhanh xin lỗi cậu chủ Vũ Minh đi! Quỳ xuống nói xin lỗi!"
Vẻ mặt Bạc Vũ Minh chán ghét nói: "Tôi không cần cậu ta xin lỗi tôi"
Cậu bé nhìn về phía Mạn Nhi nói: "Tôi muốn cậu ta xin lỗi Mạn Nhi"
Im lặng một lát, Bạc Vũ Minh nhìn về phía cô Mạnh: "Cả cô cũng cần phải xin lỗi!"
Cô Mạnh vội vàng gật đầu: "Được, được, cậu chủ Vũ Minh, tôi lập tức xin lỗi mẹ Mạn Nhị!"
Cô ta nằm Mạnh Nguyên Bình khóc sướt mướt, đi tới trước mặt Vân Giai Kỳ, cẩn thận lấy lòng nói: "Mẹ Mạn Nhị, vừa rồi… Thật sự là ngại quá! Chuyện này là Nguyên Bình nhà chúng tôi làm không đúng, là tôi không biết dạy con! Hi vọng cô bao dung, tha thứ cho tôi, tha thứ cho con tôi được không?"
Vân Giai Kỳ che chở cho Mạn Nhi, không chịu xoay người.
"Mẹ Mạn Nhi?"
Vân Giai Kỳ không xoay người.
Cô đột nhiên khom lưng, ôm Mạn Nhi vào trong ngực, vội vàng nói xong một câu.
"Tôi tiếp nhận lời xin lỗi của cô, chuyện này dừng ở đây, tôi còn có việc, đi trước đây"
"Sau khi dứt lời, cô ôm Mạn Nhi rời đi Ánh mắt Bạc Tuấn Phong đột nhiên nhìn chăm chằm cô.
Giọng nói này…
"Đợi đã"
Vân Giai Kỳ càng sốt ruột hơn, ôm Mạn Nhi vội vàng rời đi.
Bạc Tuấn Phong kịp phản ứng, vội vàng đuổi theo cô.
Cô Mạnh vội vàng đi tới nghênh đón: "Tổng giám đốc Bạc…"
"Cút ngay!"
Bỗng nhiên người đàn ông trở nên cáu kỉnh.
Toàn thân anh tràn ngập khí thế thế không thể đỡ, đuổi theo hướng Vân Giai Kỳ mới biến mất.
Cửa nhà trẻ.
Thấy rõ khẩn trương trên mặt người phụ nữ, Mạn Nhi tò mò nói: "Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy? Có phải là mẹ cũng cảm thấy chú kia rất đáng sợ, cảm thấy sợ hãi hay không?"
Tươi cười trên mặt Vân Giai Kỳ cứng ngắc: "Đúng vậy"
"Không sao!" Man Nhi nói: "Mẹ Mạn Nhi đừng sợ, Mạn Nhi sẽ bảo vệ mẹ!"
"Mạn Nhi ngoan, ngồi vững nhé, chúng ta về nhài"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!