Chương 3: Bạc Vũ Minh

Vậy mà đứa nhỏ này học cùng một lớp.

với Mạn Nhi?

Vân Giai Kỳ kinh hãi lùi về sau nửa bước.

"Mẹ?

Mạn Nhi ôm cổ cô, ngọt ngào ngây thơ giải thích: "Mạnh Nguyên Bình bắt nạt con, con không cố ý cào cậu ta đâu"

"Cô nhóc nói cho rõ đi!"

Cô Mạnh kích động đứng bật dậy, những lời nói ra miệng tràn ngập mùi thuốc súng: "Sao con tôi bắt nạt cô nhóc được?"

Giọng của cô Mạnh làm sợ tới hung dữ với Mạn Nhị, lạnh lùng nâng mắt, ánh mắt như dao.

Vân Giai Kỳ lấy lại tinh thần, bình ổn tâm trạng, quay đầu nhìn về phía cô Mạnh: "Tôi có hỏi cô sao?"

"Cô có thái độ gì đấy hả?" Cô Mạnh giống như chọi gà.

Đôi môi đỏ mọng của Vân Giai Kỳ hơi nhếch lên, đôi mắt đào hoa hơi nheo lại, mặc một bộ âu phục nhỏ ôm sát lấy vòng eo bé, nhưng tôn lên thân phận tôn quý.

"Lúc đứa bé xung đột, cô có ở hiện trường không? Cô là đương sự sao? Tôi còn chưa biết tường tận mọi chuyện, cô đã xông tới gây sự, thái độ ác liệt, giống y như người đàn bà chanh chua chửi đổng lên."

"Người đàn bà chanh chua chửi đổng lên? Cô nói ai là người đàn bà chanh chua hả?"

Vân Giai Kỳ không để ý tới cô ta.

"Mạn Nhi, người ta bắt nạt con thế nào?

Con nói với mẹ, có mẹ ở đây, con đừng sợ"

Mạn Nhi nói: "Lúc con ngủ trưa, cậu ta sờ soạng chân con.

Mẹ nói, chỗ quần áo che khuất không thể để người khác chạm vào, con muốn đẩy cậu ta ra, kết quả không cẩn thận cào trúng cậu ta."

Vân Giai Kỳ nghe thấy thế, nhìn về phía cha mẹ đối phương: "Đây là ý gì? Con trai của cô bắt nạt con gái tôi trước, kẻ ác tố cáo trước à?"

Cô Mạnh dã man không hiểu chuyện nói: "Con tôi mới năm tuổi, nhỏ như vậy, có thể biết cái gì chứ? Cho dù thắng bé phạm sai lầm, cũng là sai lâm vô tâm, cô xem con tôi bị đánh thành ra cái gì? Trán bị khâu ba mũi, sau này để lại sẹo, các người lấy gì bồi thường? Các người dạy dỗ con mình như vậy sao?"

Vân Giai Kỳ trả lời một cách mỉa mai: "Cơ bản không hiểu chuyện nam nữ, nhưng mới năm tuổi đã động tay động chân với cô bé, cô quản con mình như vậy à?"

"Tôi quản con tôi thế nào, cần cô tới dạy sao? Con gái cô đánh người, sao không nói gì?" Cô Mạnh lại chỉ về phía "đầu sỏ gây nên", nhìn chằm Bạc Vũ Minh, giọng nói sắc bén: "Cha mẹ đứa nhỏ này đâu? Sao còn chưa tới?"

Hiệu trưởng bảo vệ nói: "Cô Mạnh cô bình tĩnh một chút…"

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Hiệu trưởng, bà bảo vệ đứa bé này như: vậy, xem ra đứa nhỏ này có bối cảnh không nhỏ đâu! Cho dù trong nhà có chút bối cảnh, cũng không thể ỷ thế hiếp người như vậy, hiểu không? Hơn nữa bà không hỏi thăm một chút, nhà họ Mạnh có địa vị gì ở thủ đô? Bà có biết Mạnh Đức Hải chồng tôi hay không?

Tôi hỏi lần nữa, vết thương trên trán con tôi, rốt cuộc là ai làm?"

Bạc Vũ Minh lạnh lùng thốt lên: "Tôi"

Mọi người nhìn về phía cậu bé.

Đứa bé rời khỏi ghế đứng dậy, dáng người thẳng tắp, trên gương mặt tuấn tú có chút lạnh lùng, có chút sắc bén.

"Tôi làm"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!