Chương 22: (Vô Đề)

Lúc này, ở nhà họ Bạc Bạc Vũ Minh đi ra khỏi phòng làm việc, đi tới chỗ cầu thang, nói với người giúp việc: "Tôi khát, tôi muốn uống nước có ga"

"Nước có ga ạ?"

Người giúp việc ngẩng đầu, có chút kinh ngạc.

Bình thường cậu chủ nhỏ chỉ thích uống nước tỉnh khiết, không thích uống nước có ga, sao đột nhiên lại muốn uống nước có ga.

"Cậu chủ nhỏ, không phải là cậu không thích uống nước có ga sao?"

"Tôi muốn uống, có không?"

"Hẳn là có, nếu mà không có thì tôi sẽ đi mua, mua đưa tới phòng làm việc cho cật Bạc Vũ Minh nghe thấy thế, dặn dò một câu: "Vị cam"

Sau khi nói xong, cậu bé xoay người trở về phòng làm việc.

Người giúp việc đưa nước có ga tới phòng làm việc, vừa định đấy cửa đi vào, thì phát hiện cửa khóa trái bên trong.

Ngay sau đó, bên trong cánh cửa truyền ra tiếng bước chân Bạc Vũ Minh mở cửa, mở ra một khe hở nhỏ, "Cậu chủ nhỏ, tôi đưa đồ vào cho cậu, thuận tiện dọn dẹp phòng giúp cậu luôn"

"Không cần"

Bạc Vũ Minh cầm nước có ga trong tay cô ta, rồi khép cửa phòng lại, lại khóa trái cửa.

Mãi đến khi tiếng bước chân của người giúp việc ở ngoài cửa đi xa, cậu bé mới đặt nước có ga lên bàn, nói: "Ra đi"

Phía sau bức mành, một bàn tay nhỏ nhẹ nhàng vén lên.

Mạn Nhi lộ ra một cái đầu, đôi mắt đẹp khẽ chớp, lộ ra nụ cười đáng yêu với Bạc Vũ Minh.

Vừa mới cười rộ lên, lộ ra hai má lúm đồng tiền nhợt nhạt.

Bạc Vũ Minh nhìn cô bé, ánh mắt vốn lạnh như băng, chậm rãi phủ lên một chút ấm áp.

"Không có ai phát hiện đúng không?" Mạn Nhi đè thấp giọng hỏi.

Giọng nói ngọt ngào ngây thơ, vô cùng dễ nghe.

Bạc Vũ Minh lắc đầu.

Lúc này Mạn Nhi mới yên tâm đi từ phía sau rèm cửa số ra, cô bé nằm sấp bên cạnh bàn, kiếng chân, cầm lấy nước có ga trên bàn, yêu thích không buông tay ôm vào trong ngực.

Cô bé thích nước có ga vị cam nhất Mạn Nhi ôm chai nước, dùng lực mở nắp chai, nhưng vặn mãi mà không ra.

Bạc Vũ Minh thấy cô bé vã nhiên ngoäc ngón tay với cô bé một lúc lâu, đột Mạn Nhi lè lưỡi, đưa chai nước có ga cho cậu bé.

Bạc Vũ Minh tiện tay vặn một cái, vặn nắp.

chai ra, đưa cho cô bé.

Lúc này Mạn Nhi mới ôm chai nước, uống một hớp nhỏ, nước có ga vào miệng, cô bé thỏa mãn cong mắt, đôi mất sáng khó mà tin được.

Vừa rồi cô bé dùng lực vặn nắp chai như thế, lòng ngón tay đều đã đỏ lên.

"Đau quá..."

Bạc Vũ Minh đi qua, để chai nước có ga sang một bên, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô bé, nhìn thoáng qua, quả nhiên đã đỏ một mảng.

Cậu bé đau lòng nắm ngón tay cô bé thổi một lát "Phù"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!