Vân Giai Kỳ nghiến răng, không nói nên lời.
Cô ước gì anh có thể cút đi sớm một chút!
Bạc Tuấn Phong cúi đầu, gương mặt tuấn tú gần trong gang tấc, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, khoảng cách gần như vậy, cho nên cô hoàn toàn có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp truyền từ chóp mũi và môi anh tới.
"Nói.
Em muốn"
"Tôi không muốn!"
Vân Giai Kỳ đẩy mạnh anh ra: "Tốt nhất là anh vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!"
Sau khi nói xong, cô lập tức trở về phòng ngủ.
Vân Giai Kỳ khóa trái cửa lại, ngồi ở trên giường, cách rất lâu, cô nghe thấy tiếng đóng cửa lại Anh đi rồi Vân Giai Kỳ như trút được gánh nặng thở phào nhẹ nhõm một hơi, giống như chỉ cần người đàn ông này rời đi, cô mới có cơ hội để thở.
Anh đi tìm Vân Ngọc Hân của anh rồi!
Tốt nhất là hai người yêu thương lẫn nhau, đừng dây dưa với cô nữa.
Người đàn ông này, cô từ bỏ!
Trong bệnh viện.
"Vân Ngọc Hân mới tỉnh lại, thì thấy Vân Lập Tân và Lâm Tĩnh Anh.
"Cha, mẹ… Con làm sao vật ôm ngực vừa ngồi dậy.
"Ngọc Hân, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi"
Ông cụ Bạc cũng kích động đứng dậy.
Ông ta ngồi ở bên giường, kéo tay cô ta, đau lòng nói: "Bác sĩ nói cháu tái phát bệnh tim, ngất xỉu ở ven đường, thế nào rồi? Có đỡ hơn chút nào không?"
"Ông nội…"
Vân Ngọc Hân dịu dàng cười, lắc đầu nói: "Cháu không sao đâu, là cháu không tốt, lại khiến ông nội lo lắng"Cô ta vừa Lâm Tĩnh Anh đi tới, nhẹ nhàng ôm bả vai Vân Ngọc Hân, cười nói với ông cụ Bạc: "Cô bé ngốc, con đã như vậy, còn sợ ông cụ lo lắng cho con"
Vân Ngọc Hân nói: "Ông nội, ông đừng lo lắng, cháu đỡ hơn nhiều rồi."
"Ngọc Hân quá hiểu chuyện, hiểu chuyện tới mức khiến người ta thương tiếc, không uổng công ông yêu thương cháu nhiều năm Ông cụ Bạc cảm khái võ lên mu bàn tay cô ta: "Cô bé ngốc, cháu cần phải điều dưỡng cơ thể thật tốt, ông còn đợi cháu điều dưỡng cơ thể thật tốt, gả cho Tuấn Phong, làm cháu dâu của ông đấy"
"Dạ"
Vân Lập Tân nhíu mày nói: "Sao con đột nhiên tái phát bệnh tim như vậy?"
Vân Ngọc Hân giật mình, nhìn về phía Vân Lập Tân, muốn nói lại thôi: "Con không biết con có nên nói hay không"
"Làm sao vậy?"
Vân Lập Tân thấy cô ta đầy bụng tâm sự, cũng khẩn trương hơn: "Con có gì cứ nói, ở đây không có người ngoài"
Vân Ngọc Hân nói: "Hình như con thấy được Vân Giai Kỳ."
Những lời này vang lên, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
Ông cụ Bạc nhìn về phía Lâm Tĩnh Anh, Lâm Tĩnh Anh thì nhìn về phía Vân Lập Tân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!