Chương 11: (Vô Đề)

Đầu bên kia điện thoại, ông cụ Bạc sốt ruột tới mức giọng nói đang run run.

Ông ta nhìn Vân Ngọc Hân lớn lên từ nhỏ, đối với đứa bé khiến người ta vui vẻ yêu thích này, ông ta luôn nâng niu trong lòng bàn tay.

Vừa nghe nói Vân Ngọc Hân tái phát bệnh tim, ông ta sốt ruột hơn bất cứ ai, đi tới bệnh viện đầu tiên.

"Đến bây giờ người còn chưa tỉnh, không biết có nghiêm trọng hay không"

Bạc Tuấn Phong nhíu mày: "Bệnh tim?"

"Con bé còn chưa tỉnh lại, đứa nhỏ Ngọc Hân này đúng thật là… Bác sĩ đã nói tình hình ổn định hơn một chút, đã lâu không phát tác, bỗng nhiên bệnh viện gọi nói con bé phát tác bệnh tim ngất đi, được đưa tới bệnh viện"

"Biết rồi"

"Biết rồi? Biết rồi còn không nhanh tới !" Ông cụ Bạc nghe anh nói cho qua, thiếu chút nữa chửi ầm lên: "Cháu ở đâu?

Bao lâu nữa thì tới?"

"Cháu có "Ngọc Hân gặp chuyện không may, cháu còn có tâm tư bận rộn chuyện gì? Nhanh tới đây! Ngọc Hân tỉnh lại nhìn thấy cháu đầu tiên mới an tâm"

*Ông nội thương cô ta như vậy, có ông nội là được rồi"

"Vô liêm sỉ! Ông cho cháu nửa tiếng, trong vòng nửa tiếng nhanh chóng tới bệnh viện, nếu không…"

"Biết rồi"

Bạc Tuấn Phong nói qua loa, cúp điện thoại, thuận tiện tắt máy, nâng mắt, thì thấy Vân Giai Kỳ bưng bát đứng trước bàn.

"Vân Ngọc Hân đang ở bệnh viện à?"

"Ừm"

"Ăn xong rồi nhanh đi đi"

"Rầm" một tiếng, cô đặt mạnh cái bát xuống trước mặt anh.

Sức lực rất mạnh, nước mì nóng đều đã bắn tung tóe ra một chút.

Bạc Tuấn Phong không buồn bực, nâng bận lắm" tay nói: "Không còn sức ăn"

Vân Giai Kỳ tức giận trừng anh một cái: "Còn cần tôi đút cho anh ăn sao?"

Trái lại Bạc Tuấn Phong đúng lý hợp tình nói: "m"

"...

" Vân Giai Kỳ bất chợt xoay người: "Bạc Tuấn Phong, anh cố ý đúng không?"

"Đút cho anh"

Đôi mắt đẹp của Bạc Tuấn Phong nhìn thẳng tắp như thiêu đốt cô.

Đôi mắt phượng của anh thâm thúy, rất có sức hút Vân Giai Kỳ hừ lạnh một tiếng: "Tự mình ăn, thích ăn thì ăn, không ăn thì cút."

Cô vừa nói vừa lấy hộp thuốc ra, lấy thuốc giảm đau dạ dày cùng với thuốc chống nhiễm trùng mới mua ở tiệm thuốc ném tới trước mặt anh: "Ăn mì xong thì uống thuốc, ăn xong rời đi, tôi còn đang bận."

Bạc Tuấn Phong nhìn thoáng qua hành lý đã thu dọn xong bên chân cô, giọng nói lại không có một chút rung động nào: "Chuyển nhà à?"

"Ừm"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!