"Rất xin lỗi, xin hỏi cô là chủ ở đây à?"
"Không phải"
"Xin hỏi cô tìm ai?"
"Vân Ngọc Hân không kiên nhẫn đáp: "Bạc Tuấn Phong."
*Xin đợi một lát"
Quản lý tài sản tìm kiếm tên trong hệ thống, không có kết quả: "Rất xin lỗi, không có tên người này trong danh sách chủ nhà ở đây"
"Bạc Tuấn Phong! Các người không biết Bạc Tuấn Phong là ai sao? Tôi là vợ sắp cưới của Bạc Tuấn Phong, tránh ra"
Quản lý tài sản không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Tên tuổi của nhà họ Bạc, tất nhiên như sấm bên tai, nhưng nhà họ Bạc không có tài sản ở đây, cũng không phải chủ nhân ở đây, cô không thể vào!"
"Anh có thân phận gì, xứng nói chuyện với tôi sao?"
Quản lý tài sản chỉ cười, nhưng không nói gì, không thèm để ý tới cô ta.
Vân Ngọc Hân uy hiếp: "Các người là quản lý tài sản gì? Ngày mai tôi cho người thu mua quản lý tài sản của các anh, nếu anh còn muốn kiếm cơm ăn, thì đừng ngăn cản tôi: "Rất xin lỗi thưa cô, cô không thể vào."
"Anh…"
Vân Giai Kỳ vừa đi tới cửa khu biệt thự, chuẩn bị đến cửa hàng tiện lợi mua ít đồ, nghe thấy tiếng tranh cãi không khỏi theo tiếng nhìn lại.
Vân Ngọc Hân cũng bị bóng dáng Vân Giai Kỳ hấp dẫn Hai người nhìn nhau.
Vân Giai Kỳ nhìn thấy là Vân Ngọc Hân, lông mày nhíu lại, vẻ mặt không thay đổi xoay người rời đi.
Vân Ngọc Hân mở to hai mắt nhìn!
Cô ta còn tưởng là hai mắt mình xảy ra vấn đề, lối suy nghĩ còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã có động tác trước.
Cô ta nhanh chóng đuổi theo, nắm chặt lấy cánh tay Vân Giai Kỳ.
Vân Giai Kỳ đã sớm dự liệu, hất mạnh tay cô ta ra.
"Làm gì thế?
"Vẻ mặt Vân Giai Kỳ không chút thay đổi xoay người, lạnh lùng nhìn cô ta một cái "Vân Giai Kỳ? Thực sự là… Cô?" Cho dù thế nào Vân Ngọc Hân cũng không tin vào hai mắt mình "Ngại quá, cô nhận nhầm người rt Vân Giai Kỳ vừa định đi, Vân Ngọc Hân sốt ruột tới mức vòng tới trước mặt cô, ngăn cản đường đi của cô.
"Cô còn giả vờ cái gì? Cô chính là Vân Giai Kỳ, có phải không?"
Vân Giai Kỳ chẳng muốn phủ nhận, cô đã sớm đoán được sẽ có ngày này.
Nhưng cô không còn là Vân Giai Kỳ trước đây nữa.
Vân Giai Kỳ nhướng mày, cười tao nhã "Có gì không?"
"Thực sự là cô, thực sự là cô! Vân Giai Kỳ, không phải cô đã chết rồi sao?" Ánh mắt Vân Ngọc Hân nhìn chằm chằm cô, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lát.
Bạc Tuấn Phong hạ táng cô ở trong lăng mộ của gia tộc, lấy danh nghĩa "vợ" lập bia.
Chuyện này, cho tới hôm nay vẫn là chuyện cô †a căm giận bất bình.
Cô ta nghĩ, đợi cô ta gả cho Bạc Tuấn Phong, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ đào bia mộ của Vân Giai Kỳ lên.
Không nghĩ tới Vậy mà cô không chết!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!