Ba ngày liền, Triệu Minh Phỉ đều sai người đến mời Giang Niệm Đường đi xem hắn luyện kiếm.
Thấy vậy, nàng nào dám nhận lời, đành lấy cớ bận bịu chuẩn bị cho thọ thần của Hoàng hậu để khước từ. Thế nhưng, chỉ một ngày không được nhìn thấy hắn, cõi lòng nàng lại trống rỗng khôn tả.
Nàng mang bút mực, giấy nghiên ra, tự mình múa bút họa tranh, ngặt nỗi tay nghề vụng về, nhân vật trên giấy vẽ ra quả thực thảm hại, chỉ miễn cưỡng nhìn ra dáng dấp một người tay cầm trường kiếm, mặt mày tươi tắn.
Đèn cạn dầu, ánh sáng trong phòng cũng dần lụi tắt.
Giang Niệm Đường khêu lại tim đèn, đợi tranh khô rồi cẩn thận gấp gọn, giấu kín vào giữa những trang sách.
Cuốn sách mỏng chưa tày một đốt ngón tay ấy, chẳng biết từ lúc nào đã dày lên cả nửa tấc. Mà trên giá sách, số lượng những cuốn sách "phát tướng" như vậy không chỉ có một.
Vài cuốn trong số đó có không cánh mà bay, chắc cũng chẳng ai phát giác.
Bên kia, Triệu Minh Phỉ rũ mắt, tiện tay lật vài trang sách. Thấy không có thứ mình cần tìm, hắn chán nản quăng sang một bên, trong ánh mắt hờ hững thoáng qua chút thất vọng nhạt nhòa.
Ngay từ ngày đầu tiên Giang Niệm Đường lén lút nhìn trộm, hắn đã sớm phát hiện.
Hắn cứ ngỡ nàng dầm mưa dãi nắng chực chờ ở ngọn núi phía sau là để dò la tin tức, hoặc nắm thóp hắn. Vì vậy, mỗi lần nghỉ ngơi giữa lúc luyện kiếm, hắn cố tình bàn luận chuyện triều chính cùng tâm phúc, trong đó không thiếu những lời lẽ đại nghịch bất đạo, cốt để nàng nắm được điểm yếu.
Triệu Minh Phỉ vốn muốn xem cách thức nàng tuồn tin ra ngoài thế nào, ai ngờ, nàng đến chỉ đơn thuần là... để nhìn hắn.
Chút ái mộ này thực ra quá đỗi bình thường. Thời còn làm Thái tử, Triệu Minh Phỉ đã chứng kiến vô số màn tỏ tình như thế. Có những quý nữ to gan còn chủ động đến xin hắn chỉ bảo thư pháp, hội họa, cũng có người thầm thương trộm nhớ, chẳng dám hé răng nửa lời như Giang Niệm Đường.
"Sau này mấy thứ vô bổ thế này đừng mang lên nữa." Triệu Minh Phỉ lạnh nhạt ra lệnh cho Tả Tư đem sách trả về chỗ cũ.
Hắn thầm cười nhạo trong lòng, lại thêm một nữ nhân nữa mờ mắt trước cái vỏ bọc hào nhoáng, đạo mạo này của hắn, thật sự thiển cận và vô tri.
Giang Niệm Đường cũng chẳng khác gì những nữ nhân kia, chẳng đáng để hắn phải bận tâm.
Sang đến ngày thứ tư không được nhìn thấy Triệu Minh Phỉ, Giang Niệm Đường thật sự không thể kìm nén được nữa.
Giá như chưa từng chứng kiến dáng vẻ hắn luyện kiếm, có lẽ nàng đã không phải trải qua cảm giác bồn chồn, day dứt đến nhường này. Cứ như thể có hàng vạn con kiến đang bò râm ran trong tim, dù nàng có vẽ thêm bao nhiêu bức họa, hay mân mê cây trâm gỗ thêm bao nhiêu lần, cũng chẳng thể nào làm dịu đi cảm giác ngứa ngáy tận xương tủy ấy.
Thế nhưng, nàng lại chẳng thể tìm ra một lý do nào hợp lý để đi gặp Triệu Minh Phỉ, lại càng không thể tiếp tục lén lút nhìn hắn luyện kiếm sau khi hắn đã vạch trần mọi chuyện.
Giữa lúc nàng đang rối bời, không biết phải xoay xở ra sao, Thanh Mai đã vô tình dâng cho nàng một cái cớ hoàn hảo.
"Đại hoàng tử phi, thọ thần của Hoàng hậu nương nương chúng ta nên tặng lễ vật gì đây ạ?" Thanh Mai nhăn nhó đến hỏi Giang Niệm Đường: "Đại hoàng tử có dặn dò người chuyện gì không?"
Triệu Minh Phỉ đã bị phế truất, tư khố của Đông Cung cũng bị niêm phong toàn bộ. Tây Hạng Khẩu hiện giờ chỉ còn lại chút lương thực và vật dụng sinh hoạt đủ để sống qua ngày, đào đâu ra một món hạ lễ cho ra hồn.
Giang Niệm Đường nhớ lại lúc nàng xuất giá, Giang phủ vì muốn xoa dịu nàng đã bù đắp không ít của hồi môn. Trong số đó cũng có vài món đồ khá giá trị. Nhưng nàng lại không nắm rõ sở thích của Hoàng hậu, chuyện này quả thực cần Triệu Minh Phỉ xem xét giúp.
"Để ta đi chọn một, hai món, mang sang cho Đại hoàng tử xem thử."
Giang Niệm Đường quyết định nhanh chóng, lập tức đi đến kho đồ mới dựng tạm để lục lọi. Nàng lấy ra hai bộ trang sức cất kỹ dưới đáy hòm, trong đó có một bộ trâm cài tóc đính lông chim thúy mà nàng đã phải chắt chiu tiền dành dụm mới mua được.
Bộ trang sức được làm từ lông chim thúy và ngọc bích, vô cùng lộng lẫy và quý giá, trị giá lên đến ngàn vàng. Thường thì những món đồ như thế này chỉ được dùng trong những dịp trọng đại, như đại hôn chẳng hạn.
Giang Niệm Đường ngắm nhìn mười hai dải tua rua trân châu rủ xuống bên tóc mai, ánh mắt khẽ tối lại. Nàng nhìn chằm chằm một lúc lâu, rồi dứt khoát giao nó cho Thanh Mai.
"Điện hạ, Giang Nhị tiểu thư xin cầu kiến." Tả Tư khom người bẩm báo.
Triệu Minh Phỉ nhướng mày, lại nghe người ngoài cửa tiếp lời: "Nàng ấy nói muốn thỉnh thị Điện hạ về chuyện lễ vật mừng thọ Hoàng hậu."
Nhìn thấy những món đồ trên tay Giang Niệm Đường và nha hoàn, Tả Tư âm thầm tặc lưỡi.
Số của hồi môn của Giang Niệm Đường đều do một tay hắn sắp xếp, hắn hiểu rõ giá trị của hai món đồ này, gần như chiếm nửa gia tài của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!