Chương 40: Không sai một tấc

Lúc nhận được truyền triệu, Cố Diễm đang nhồi những cánh hoa mộc tê khô vào túi thơm mang theo bên mình.

Bên trong chiếc túi thơm chưa bằng nửa bàn tay ấy được chia làm hai ngăn. Ngăn dưới cùng khâu chết, nhét các loại dược liệu xua muỗi. Ngăn còn lại thiết kế kiểu rút dây nơ, có thể dễ dàng thay đổi hoa khô bên trong. Nhờ vậy, quanh năm suốt tháng chiếc túi thơm này luôn tỏa ra những hương thơm khác biệt.

Cuối thu đang độ, trong viện trực thất có trồng một gốc quế thụ nghe đâu đã trăm năm tuổi. Hoa nó trổ không mang sắc vàng nhạt hay trắng ngà như thường thấy, mà đỏ rực như ánh tà dương màu máu, hương thơm lại càng ngào ngạt nồng nàn.

Cố Diễm tiện tay bẻ vài cành c*m v** bình gốm, đặt bên bậu cửa sổ trong phòng. Đợi những bông hoa trên cành héo khô, chàng liền tỉ mẩn gỡ từng bông một nhét vào chiếc túi nhỏ màu trắng.

Nghe tin Bệ hạ muốn gọi mình tới tỷ thí kiếm thuật, đồng tử chàng bỗng chốc co rụt lại, trong đầu lập tức lóe lên ý nghĩ bản thân đã bị bại lộ.

"Chỉ truyền gọi một mình ta sao?" Bề ngoài, Cố Diễm vẫn cố tỏ ra thụ sủng nhược kinh.

Công công truyền chỉ hớn hở đáp lời: "Cố thị vệ, mau đi theo ta thôi, ngàn vạn lần đừng để Bệ hạ đợi lâu."

Cố Diễm cất gọn túi thơm, nặn ra một nụ cười rạng rỡ: "Tới ngay đây."

Chàng với tay lấy thanh kiếm đặt trên bàn, đi lùi lại một bước, lẳng lặng theo chân thái giám dẫn đường bước ra ngoài.

Lúc ra khỏi viện, bốn bề không một bóng người, Cố Diễm mới rảo bước tiến lên, dúi một chiếc túi thơm cộm cộm vào tay thái giám, khiêm tốn thỉnh giáo:

"Dám hỏi công công, Bệ hạ cớ sao lại đột nhiên triệu kiến ta?"

Thần thái Cố Diễm lúc này đan xen giữa sợ hãi và kinh hỉ, khấp khởi mừng thầm nhưng lại bất an thấp thỏm, trông hệt như một kẻ chưa trải sự đời, đột nhiên vớ được món hời từ trên trời rơi xuống nên chẳng biết phải làm sao.

Vị thái giám truyền chỉ này đã gặp quá nhiều những gương mặt tương tự. Hắn ta nắn nắn đồ vật trong tay, ánh mắt vốn dĩ khinh miệt tức thì tăng thêm vài phần hài lòng. Hắn ta hạ giọng chỉ điểm: "Là do Lý tướng quân tiến cử ngài với Bệ hạ đấy."

Nói xong câu này, hắn ta liền ngậm miệng như hến, cúi đầu rảo bước nhanh hơn, bỏ lại Cố Diễm một bước phía sau.

Nếu không nể tình túi bạc cắc kia, hắn ta quyết không dám nhiều lời nửa câu. Có điều, lúc tiến cử còn có Lý tướng quân tại trận, sớm muộn gì Cố thị vệ cũng sẽ biết, chuyện này cũng chẳng phải bí mật cơ mật gì.

Nghe vậy, cõi lòng Cố Diễm cũng an tâm phần nào.

Xem ra không phải là tình huống tồi tệ nhất như chàng mường tượng.

Ánh mắt Cố Diễm thoắt cái trở nên sắc bén, bàn tay nắm chuôi kiếm hơi buông lỏng rồi lại siết chặt.

Cơ hội hiếm có đây rồi.

Chàng cũng muốn xem thử, trượng phu của Niệm Niệm rốt cuộc là hạng người thế nào.

Mang theo mớ cảm xúc hỗn độn, vừa khó chịu, vừa tò mò, vừa không cam tâm, lại có chút ghen tị, Cố Diễm đặt chân tới bên ngoài Ngự thư phòng.

"Ái chà, thật không khéo."

Thái giám trực ngoài cửa nói với vị thái giám đi cùng Cố Diễm: "Người bên cung Lý Thái hậu vừa tới báo, nói thân thể Thái hậu không khỏe, cung thỉnh Bệ hạ qua thăm. Hai người cứ đến thiên điện đợi một chốc, đợi Bệ hạ hồi cung rồi tính tiếp."

Lý Thái hậu ôm ngực, nằm trên tháp với vẻ mặt đầy sầu thảm oán trách. Hoàng đế thì ngồi ở bên cửa sổ cách chiếc tháp xa nhất, ánh mắt phòng bị lạnh nhạt, tựa hồ coi bà ta như thứ ôn thần dịch bệnh.

"Bệ hạ đi thăm bệnh mà thế này sao?" Qua mấy ngày tĩnh tâm suy nghĩ, Lý Thái hậu thừa hiểu không thể đối đầu gay gắt với Hoàng đế nữa. Hắn sớm đã không còn là đứa con trai lớn ngày xưa chỉ cần bà ta ban phát chút hơi ấm đã vui mừng khôn xiết, mà nay đã là một vị Quân chủ nắm trong tay quyền sinh sát.

Cũng chẳng biết từ lúc nào, hắn và bà ta trở nên xa lạ đến thế. Hắn chẳng còn gọi bà ta một tiếng mẫu thân, hễ mở miệng ra là lạnh lùng gọi hai tiếng Lý Thái hậu.

Nhớ ngày trước, bà ta chỉ cần ho húng hắng, nhiễm chút phong hàn, Triệu Minh Phỉ đã hưng sư động chúng, vừa thỉnh Thái y, vừa lùng sục kỳ hoa dị thảo. Hễ có thời gian rảnh, hắn lại đích thân tới tận giường hầu hạ bệnh tình.

Chỉ cần bà ta cất lời, cho dù khó khăn đến mấy hắn cũng sẽ tìm trăm phương ngàn kế giúp bà ta toại nguyện.

Ví như chuyện con trai út muốn bái bậc danh sư đương triều làm thầy, hay cầu xin một chức quan có thực quyền. Dẫu cho ngoài mặt hắn tỏ vẻ vô cùng khó xử, nhưng rốt cuộc vẫn sẽ thuận theo tâm nguyện của bà ta.

Lẽ nào chỉ vì con trai út nhất thời hồ đồ, còn bà ta thì quá nuông chiều con, mà Triệu Minh Phỉ lại tuyệt tình đoạn nghĩa không nhận người thân nữa sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!