Bên trong điện truyền ra một tràng âm thanh loảng xoảng do đồ đạc bị hất tung rơi vỡ. Âm thanh ấy đứt quãng một hồi lâu mới chịu dừng lại.
Ngay sau đó, tiếng khóc nức nở nghẹn ngào như có như không vọng ra ngoài. Đám cung tỳ đứng túc trực vội rụt cổ, cúi gằm mặt xuống ngực, vờ như kẻ mù người điếc, thở mạnh cũng không dám, miệng thì mím chặt không để hở dẫu chỉ một kẽ hở.
Cái ngày Mộc Diên và Thái Điệp bị đánh chết tươi, tất cả cung nhân đều bị ép phải đến xem hành hình. Cho đến tận hôm nay, thi thoảng trong giấc mơ, bọn họ vẫn bị đánh thức bởi những thân xác máu me be bét ấy.
Bệ hạ ban thưởng hậu hĩnh, nhưng trách phạt cũng tàn khốc vô tình. Chẳng ai có gan hé răng nửa lời với người ngoài về những chuyện trong Trường Minh Cung, ngay cả việc lén lút bàn tán to nhỏ cũng bị cấm tiệt.
Hữu Tưởng nhức đầu day day trán.
Mối quan hệ giữa Đế Hậu vừa mới hòa hoãn được vài ngày, cớ sao đột nhiên lại làm loạn lên thế này?
Khoảng thời gian qua, mỗi ngày Hoàng hậu đều đích thân hỏi han chuẩn bị bữa vãn thiện. Trời lạnh liền sai người mang canh nóng đến Ngự thư phòng. Trời tối mịt mà Bệ hạ chưa tới, nàng sẽ đứng chực ở cửa ngóng đợi, ân cần hỏi han ủ ấm, chu toàn hết mực.
Trong mắt Hữu Tưởng, Hoàng hậu nương nương đã bày đủ tư thái muốn chung sống hòa thuận với Bệ hạ. Mà Bệ hạ cũng vui vẻ phối hợp, mỗi khi trò chuyện với nương nương đều ôn nhu như nước, ngọt ngào tình ý. Bất kỳ ai nhìn vào cũng ngỡ họ là một đôi thần tiên quyến lữ.
Nàng ta và Tả Tư còn lén lút cảm thán với nhau, đám mây mù này rốt cuộc cũng tan đi nhường chỗ cho trời quang mây tạnh. Sau này bọn họ chẳng cần phải nơm nớp lo sợ như nghênh đón đại địch mỗi khi đứng giữa chốn giằng co của Đế Hậu nữa.
Ai ngờ... mới trôi qua được mấy ngày cơ chứ.
Trước gương đồng đặt trên bàn trang điểm trong nội điện, năm ngón tay Triệu Minh Phỉ luồn vào mái tóc mây đen nhánh của Giang Niệm Đường từ phía sau, khẽ giật mạnh, ép nàng phải ngửa đầu nhìn bóng hình mình trong gương.
Hắn ghé sát lưng nàng, nghiêng đầu hỏi: "Ta giống hắn ở điểm nào?"
Hai tay Giang Niệm Đường bám chặt vào mép bàn gỗ tử đàn, khuôn mặt dán sát vào tấm gương đồng lạnh lẽo, há miệng th* d*c hổn hển.
Hơi sương trắng mờ ảo làm lu mờ mặt gương, khiến bóng hình phản chiếu bên trong cũng trở nên nhòe nhoẹt.
Không nhận được câu trả lời mong muốn, động tác của Triệu Minh Phỉ càng thêm hung ác, tựa hồ muốn ép Giang Niệm Đường lọt thỏm vào trong gương để nhìn cho rõ ràng rành mạch.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, cơ thể tỏa ra hơi nóng rực, nhưng giọng điệu lại lạnh buốt thấu xương: "Là đôi mắt của ta, hay là khuôn miệng của ta?"
Không đợi Giang Niệm Đường đáp lời, hắn lại tự hỏi tự trả lời: "Chắc là đôi mắt rồi, nàng lúc nào cũng thích vẽ mắt. Giống đến thế cơ à..."
Triệu Minh Phỉ nhìn bóng mình trong gương, thử nhếch mép cười một cái. Đáng tiếc, trong mắt chỉ toàn là một mảnh băng hàn giá lạnh, nhìn kiểu gì cũng chỉ thấy rùng rợn kinh tâm. Tầm mắt hắn dời sang bên phải, nhìn thấy người kia trong gương hai mắt sưng đỏ, hai má ửng hồng, x**n t*nh dạt dào.
Thế nhưng nét mặt nàng lại vô cùng thống khổ, đôi mày nhíu chặt thành một nếp gấp, hoàn toàn chẳng còn vẻ đê mê tận hưởng như trước kia.
Khuôn mặt Triệu Minh Phỉ dán lại gần, thân mật cọ cọ lên gò má trái ướt đẫm nước mắt của nàng, khàn giọng vặn hỏi: "Lúc nàng nằm dưới thân ta, người nàng nghĩ đến là hắn ta, hay là ta?"
Câu nói cuối cùng rít ra khỏi kẽ răng, hắn nghe rõ cả tiếng khớp hàm mình đang nghiến chặt.
Giang Niệm Đường gian nan hé miệng, nhưng chỉ có thể thều thào bật ra vài luồng hơi đứt quãng.
"Đừng có nói dối." Bàn tay Triệu Minh Phỉ trượt lên chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, từ từ siết lại: "Ta phân biệt được đấy."
Thế nhưng, khóe môi Giang Niệm Đường vẫn mím chặt thành một đường thẳng tắp. Đứng giữa ranh giới của việc nói dối và nói thật, nàng thông minh chọn cách giữ im lặng.
Triệu Minh Phỉ cũng không bắt ép nàng nhất định phải trả lời.
Ngón trỏ ẩm ướt của hắn bá đạo cạy mở đôi môi nàng, cọ vào khớp hàm đang cắn chặt, khẽ gõ gõ hai cái.
Trái tim Giang Niệm Đường như bị trống trận nện liên hồi, toàn thân run rẩy kịch liệt.
Sự sợ hãi của người trong lòng hiện rõ mồn một. Khuôn mặt u ám của Triệu Minh Phỉ thoáng chốc lại nở nụ cười: "Trên dưới toàn thân, chỉ có mỗi chỗ này là cứng rắn nhất."
Hắn thu ngón tay về, bóp cằm ép nàng quay mặt lại, thay bằng đôi môi mình in xuống.
Lần này Giang Niệm Đường chẳng hề có một tia kháng cự. Nàng thuận tòng hé miệng, mặc cho hắn càn quét cướp đoạt, còn cố gắng rút một tay ra bám lấy bả vai hắn, rướn người ngửa về phía trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!