Toàn thân Giang Niệm Đường cứng đờ, khóe môi mím chặt, những cuộn tranh trước mắt tựa như hồng thủy mãnh thú khiến nàng kinh hãi.
Triệu Minh Phỉ cũng chẳng nói lời nào, đôi mắt đen sâu thẳm cứ thế kiên nhẫn nhìn nàng chằm chằm.
Trong nội điện tĩnh mịch như tờ.
Tĩnh đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng gió thu vừa nổi ngoài cửa sổ thổi rụng đám lá khô trên cành, nghe thấy tiếng tàn lửa nổ lách tách khi nến sáp cháy đượm, và nghe thấy cả nhịp tim đang đập dồn dập, điên cuồng của chính mình.
Triệu Minh Phỉ dịu giọng hỏi: "Không chọn được sao?"
Năm ngón tay phải của Giang Niệm Đường siết chặt thành quyền chắn trước ngực. Trên mu bàn tay gầy guộc tái nhợt hằn lên những đường gân xanh mờ ảo. Nàng rủ mi, nghiêng đầu né tránh ánh mắt của hắn.
Triệu Minh Phỉ phẩy tay, ra hiệu cho Tả Tư đem toàn bộ tranh cuộn đặt lên chiếc giường Bạt Bộ ở gian trong.
Ngoại trừ ánh mắt, mọi sự chú ý của Giang Niệm Đường đều dồn hết vào động tĩnh bên trong. Nàng biết Tả Tư đã vòng qua bình phong, đặt tranh xuống, rồi lại bước ra ngoài, lui hẳn khỏi sương phòng.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, thần kinh của Giang Niệm Đường cũng bị kéo căng đến tột độ.
Căn phòng rộng lớn lại một lần nữa chỉ còn lại hai người bọn họ.
Triệu Minh Phỉ đứng dậy, chậm rãi bước từng bước tới bên cạnh nàng. Không khí xung quanh nương theo sự bức cận của hắn mà ngày càng trở nên ngột ngạt.
Hắn cúi người, một tay đỡ lấy thắt lưng, một tay luồn qua khoeo chân nàng, dễ như trở bàn tay bế bổng nàng lên.
Giang Niệm Đường nhắm nghiền mắt, tuyệt vọng hít sâu một hơi. Dẫu biết rõ chuyện gì sắp sửa xảy ra, nàng vẫn không kìm được mà run rẩy co rúm người lại.
Lúc thân thể chạm xuống mặt giường mềm mại mà đáng sợ kia, Giang Niệm Đường theo bản năng liếc nhìn chiếc gối giấu dao găm ở góc trong cùng. Đợi đến khi Triệu Minh Phỉ đè xuống, nàng vô thức né tránh vị trí ấy.
Triệu Minh Phỉ khẽ sửng sốt.
Mọi ngày nàng hận không thể tránh hắn như tránh tà, vừa ngả lưng xuống giường đã chui tọt vào góc trong cùng, ngỡ như làm vậy thì có thể trốn thoát khỏi hắn. Nào ngờ hôm nay nàng lại chủ động xoay người về phía mình.
Nhưng chút thiện chí ngắn ngủi này của nàng vẫn không đủ để làm trái tim hắn mềm đi nửa phần.
Triệu Minh Phỉ tùy ý rút một bức tranh mở ra, cười khẽ: "Hay là để trẫm làm thay vậy, đỡ phí thời gian. Dù sao thì cũng thế cả thôi, đêm nay nhất định phải xem cho hết."
Cánh tay dài ôm trọn lấy nàng, Giang Niệm Đường tức thì cảm thấy trời đất quay cuồng. Từ tư thế nằm ngửa đổi thành quỳ rạp, vừa cúi đầu xuống, khuôn mặt đã gần như dán chặt vào bức tranh.
Giọng nói của Triệu Minh Phỉ vang lên từ phía sau:
"Đừng hòng nói dối, trẫm phân biệt được."
Mái tóc mây xõa tung, để lộ tấm lưng trần trắng muốt chi chít những dấu vết xanh tím đan xen.
Hữu Tưởng đứng bên ngoài, nghe tiếng nức nở đứt quãng và âm thanh kháng cự vọng ra từ bên trong, thầm thở dài trong bụng: đêm nay lại là một đêm dài đằng đẵng rồi. Nàng ta đành sai cung nhân đun thêm nhiều nước nóng.
Vầng trăng nơi chân trời ngày một vằng vặc, chỉ vài hôm nữa là tới tết Trung thu.
Theo thông lệ của Đại Ngu từ trước đến nay, vào dịp Trung thu, trong cung sẽ mở dạ yến, Đế Hậu sẽ cùng nhau đích thân thiết đãi quần thần.
Quan lại từ tam phẩm trở lên được phép đưa theo nữ quyến tới dự tiệc. Có những gia đình đã ngấm ngầm coi mắt nhau từ trước, sẽ nhân dịp cảnh đẹp ngày vui này mà cầu xin Bệ hạ hoặc Hoàng hậu ban cho một ân điển tứ hôn. Đương nhiên, cũng có những kẻ muốn mượn cơ hội này để thu hút sự chú ý của Bệ hạ hoặc các vị hoàng tử đến tuổi lập gia thất, hòng một bước lên tiên, chim sẻ hóa phượng hoàng.
Nói chung, dạ yến Trung thu là một trong những đại điển quan trọng nhất của hoàng gia.
Hoàng hậu nương nương lần này nếu không xuất hiện, khó tránh khỏi việc triều thần nảy sinh những lời đồn đoán lung tung. Triều cương vừa mới ổn định chưa lâu, thế tộc và hàn môn thanh lưu mới đạt được một sự cân bằng vi diệu, chính là lúc không thể dung túng cho bất kỳ sai sót nào.
Thế nhưng mối quan hệ giữa hai người hiện tại lại như giương cung bạt kiếm, Bệ hạ dường như cũng chẳng hề có ý định giải trừ lệnh cấm túc cho Hoàng hậu.
Chuyện trên triều đình nàng ta không với tới được, nhưng chuyện dạ yến Trung thu Bệ hạ đã phân phó xuống. Nàng ta đang sầu lo không biết nếu Hoàng hậu nương nương vắng mặt, đám nữ quyến kia phải sắp xếp ra sao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!