Đêm đen gió lớn, trong phòng lại rực rỡ ánh đèn.
Triệu Minh Phỉ có thể nhìn rõ những sợi lông măng trong suốt mềm mại vương trên sườn mặt ngọc ngà của Giang Niệm Đường. Phía trên còn lấm tấm những giọt mồ hôi li ti, yếu ớt run rẩy theo nhịp th* d*c dồn dập của chủ nhân.
Người trên tháp nhắm nghiền hai mắt, ngoảnh mặt vào trong, cố tình làm ra vẻ không bận tâm. Thế nhưng khớp hàm cắn chặt đã vạch trần nội tâm đang cuộn trào sóng dữ của nàng lúc này.
Giữa đôi môi kiều diễm đỏ mọng ngậm một cây trâm gỗ tối màu. Nước bọt thấm đẫm thân trâm càng làm nó trở nên đen sẫm. Hai màu sắc đối lập gay gắt va chạm vào nhau, dâm mỹ diễm tục, nhưng lại quyến rũ đến lạ thường.
Triệu Minh Phỉ bóp chặt cằm nàng, cường ngạnh bẻ mặt nàng quay lại. Ngón cái của hắn dùng sức miết mạnh dưới mí mắt, ra hiệu cho nàng phải mở mắt ra.
Hàng mi dài ướt át của Giang Niệm Đường kinh hãi run lên, ngay sau đó lại càng nhắm nghiền hơn. Nàng hoảng loạn lắc đầu tả hữu, muốn thoát khỏi gông cùm ép người của hắn.
Lúc này, toàn thân nàng trên dưới có thể cử động được cũng chỉ có đầu và chiếc gáy mỏng manh.
Từ phần eo bụng trở xuống đã bị người ta gắt gao áp chế, hai tay bị trói chặt vào nhau, treo lơ lửng trên cột giường phía đỉnh đầu.
Triệu Minh Phỉ tựa như biến thành một người khác, nàng hoàn toàn không nắm bắt được rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
Hắn đã biết nàng coi hắn như thế thân của người khác để gửi gắm tư tình. Điều này chẳng khác nào chà đạp lên lòng tự tôn của một nam nhân.
Triệu Minh Phỉ cho dù tì khí có tốt đến đâu, có ôn hòa khoan dung đến mấy, cũng tuyệt đối sẽ không dung túng nàng, càng đừng nói đến việc chạm vào nàng.
Giang Niệm Đường đã từng mường tượng ra vô số viễn cảnh khi hai người gặp lại. Hắn sẽ giận dữ lôi đình mà mắng chửi nàng, hay bình thản lạnh lùng ban chết cho nàng. Đương nhiên, có lẽ vẫn tồn tại một phần vạn xác suất, hắn đối với nàng còn vương lại chút tình nghĩa cỏn con mà cam tâm tình nguyện buông tha.
Bất luận là loại nào, nàng đều có thể thản nhiên chấp nhận. Bởi đó là kết cục nàng đáng phải nhận.
Thế nhưng nàng chưa từng nghĩ tới thế cục lại hoang đường như hiện tại.
Triệu Minh Phỉ không những đem nàng lật qua lật lại giày vò cả một đêm, mà còn ép nàng ngậm chặt cây trâm gỗ Cố Diễm tặng.
Trong không khí tựa hồ như có một người vô hình đang khoanh tay đứng nhìn, khiến nàng nhục nhã ê chề.
Mỗi khi Giang Niệm Đường chật vật nhả cây trâm ra, ngay khắc sau hắn lại thô bạo nhét về chỗ cũ, không cho nàng lấy nửa điểm xoay xở.
Nàng ra sức phản kháng, hắn lại vô tình trấn áp.
Giang Niệm Đường cho dù sức lực có lớn hơn mấy tiểu thư khuê các bình thường một chút, cũng vô pháp chống cự lại một nam nhân trưởng thành. Huống hồ Triệu Minh Phỉ ra tay tuyệt không lưu tình, thấy nàng hết lần này tới lần khác ngỗ nghịch, hắn mất kiên nhẫn rút luôn một dải lụa ra trói lại cho xong chuyện.
Hiện giờ tứ chi bị giam cầm, nàng chỉ đành mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Cũng may vẫn còn có thể nhắm mắt, tự dối lòng rằng đây chỉ là một giấc mộng. Trong lòng nàng tiều tụy đếm từng canh giờ, chỉ mong hắn sớm kết thúc mọi chuyện.
Triệu Minh Phỉ đương nhiên sẽ không để nàng được như ý. Mục đích hắn tới đây đêm nay là để nói cho nàng biết: Giang Niệm Đường đối với hắn chỉ là một công cụ giải tỏa nhu cầu, bất kể là về mặt tâm lý hay thể xác.
Hắn không quan tâm trong lòng nàng chứa ai, càng không màng việc nàng coi hắn là kẻ nào.
Thêm nữa, hắn muốn xem thử, hiện tại nàng có thể phân rõ sự khác biệt giữa bản thân hắn và gã đàn ông kia hay không.
"Nhắm mắt làm gì?" Giọng Triệu Minh Phỉ khàn khàn, cười nhạo nói: "Trước kia chẳng phải nàng thích nhất là ôm cổ trẫm, chủ động quấn quýt lấy trẫm, say đắm nhìn trẫm hay sao?"
Hắn vẫn luôn tưởng nàng vì hoan du đến tột đỉnh mà rơi lệ, ai ngờ được người ta lại mượn cỗ thân thể này của hắn để giải tỏa nỗi nhớ nhung.
Thật sự là tuyệt diệu, ai có thể ngờ tới chứ?
Bàn tay vỗ vỗ lên gò má ướt át hơi lạnh, hắn trêu tức: "Có phải hôm nay trẫm hầu hạ chỗ nào chưa chu toàn, khiến nàng không thể đắm chìm vào ảo tưởng hoang đường kia? Nàng thử nói xem, hôm nay trẫm cao hứng, bằng lòng chiều chuộng nàng."
Triệu Minh Phỉ lập tức cảm nhận được người trên tháp đang cứng đờ.
Hắn cười lớn. Tiếng cười sắc bén, mang theo uy thế khiến người nghe phải kinh hãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!