Chương 26: Người cởi chuông phải là người buộc chuông

Triệu Minh Phỉ bật dậy ngay tức khắc.

Tuy nhiên, sau nhiều ngày làm việc quên ăn quên ngủ, lại thêm biếng ăn, sức lực của hắn đã cạn kiệt như đèn cạn dầu.

Trước mắt tối sầm lại, Triệu Minh Phỉ lảo đảo ngã về phía sau, bàn tay đập mạnh lên tay vịn ngai vàng lạnh ngắt chạm hình rồng.

"Bệ hạ!" Tả Tư nghe thấy tiếng động, vội vàng lao tới đỡ lấy: "Nô tài đi mời thái y ngay."

Triệu Minh Phỉ đưa tay day thái dương, vừa định mở miệng từ chối thì cơn đau quặn thắt nơi bụng dưới lại ập đến như vũ bão, đau đến mức hơi thở hắn cũng yếu đi vài phần.

Thế lực các đại gia tộc bám rễ sâu trong Đại Ngu khó khăn lắm mới bị áp chế, hắn tuyệt đối không thể xảy ra chuyện vào lúc dầu sôi lửa bỏng này.

Khi Lý thái y đến nơi, đôi mắt Triệu Minh Phỉ đã lấy lại vẻ tinh anh, cơn đau bụng cũng dịu đi nhiều, nhưng sắc mặt hắn vẫn rất nặng nề.

Kết quả chẩn bệnh là do khí huyết ứ trệ, lo nghĩ quá độ, cộng thêm việc ăn uống kém trong thời gian dài đã làm tổn hại đến căn cơ, khiến bệnh cũ tái phát.

Lý thái y là người được Triệu Minh Phỉ tin tưởng nhất từ khi còn là Thái tử. Năm nay ông đã lục tuần, có thể nói là nhìn hắn lớn lên từ nhỏ.

Trước kia, Giang Hoàng hậu thường xuyên đánh đập Triệu Minh Phỉ, trên người hắn luôn có những vết bầm tím không bao giờ tan ở những chỗ khuất. Không chỉ vậy, hắn còn thường xuyên bị phạt quỳ trong tuyết, đứng dưới nắng gắt, ăn uống thiếu thốn, khiến cho cơ thể hắn mang mầm mống bệnh tật từ nhỏ.

Mỗi lần hắn ốm, các thái y khác vì sợ uy quyền của Hoàng hậu nên chỉ khám qua loa cho xong chuyện, chữa ngọn không chữa gốc. Nhưng Lý thái y nhìn Triệu Minh Phỉ trạc tuổi cháu mình mà không nỡ, lén lút chữa bệnh và mang đồ ăn cho hắn.

Qua lại nhiều lần, giữa hai người nảy sinh chút tình cảm, lời nói cũng trở nên thẳng thắn hơn.

"Bệ hạ trước kia chịu nhiều khổ sở, cơ thể mang bệnh cũ, mấy năm nay khó khăn lắm mới tịnh dưỡng khỏe lại, thật không nên lơ là long thể như vậy." Lý thái y nghe Tả Tư kể Triệu Minh Phỉ mỗi ngày chỉ ăn một bữa, không khỏi cau mày kê đơn thuốc bổ khí, ân cần dặn dò không được uống thuốc khi bụng đói.

Triệu Minh Phỉ là người ân oán phân minh, rất kính trọng Lý thái y: "Là lỗi của trẫm, làm phiền ngài phải vất vả chạy một chuyến giữa trưa thế này."

Lý thái y lắc đầu, vuốt râu nói: "Bệnh của Bệ hạ chủ yếu là do lo nghĩ quá nhiều. Tâm bệnh phải chữa bằng tâm dược. Ngài đã là thiên tử, cai trị bốn phương, các thế gia đều cúi đầu xưng thần, bách tính an cư lạc nghiệp, còn chuyện gì đáng để ngài phải phiền lòng đến thế."

Khóe môi Triệu Minh Phỉ nhếch lên, ánh mắt sâu thẳm, thở dài đầy ẩn ý: "Lý thái y nói rất đúng, trước kia là do trẫm tự chui vào ngõ cụt, giờ trẫm đã thông suốt rồi."

Lúc mới vào, Lý thái y thấy giữa trán hắn còn tụ một đám mây u ám, giờ thấy lông mày giãn ra, ánh mắt sáng rõ, trong lòng không khỏi vui mừng.

Triệu Minh Phỉ từ nhỏ đã thông minh hơn người, tính tình không phải kiểu tự làm khổ mình, nếu không thì đã chẳng sống được đến bây giờ mà chết vì u uất từ lâu rồi.

Tả Tư tiễn Lý thái y về, lúc quay lại thì thấy Triệu Minh Phỉ đã sai người dọn thiện.

Hắn suýt chút nữa bật khóc vì xúc động, cuối cùng Bệ hạ cũng chịu ăn rồi.

Triệu Minh Phỉ bưng bát canh sứ men vàng vẽ hình hạc trắng bay trên sóng xanh, nhẹ nhàng thổi lớp khói mỏng bốc lên, nhấp từng ngụm nhỏ.

Bát canh lưng chừng mà hắn uống mất nửa nén hương, nhưng rốt cuộc cũng uống hết, cơm cũng ăn trọn một bát.

Tả Tư vội vàng ân cần gắp thức ăn, chỉ mong Bệ hạ ăn thêm vài miếng.

Triệu Minh Phỉ ăn không ít, nhưng miệng đắng ngắt như nhai sáp, cảm giác như đang nuốt thuốc độc chứ không phải sơn hào hải vị.

Hắn cúi mắt nhai nuốt một cách vô cảm, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu.

Trước kia cũng ăn một mình, sao đi Tây Hạng Khẩu một chuyến về lại trở nên yếu đuối thế này.

Hắn ép bản thân lấp đầy dạ dày, nhưng vẫn không thể xoa dịu cơn đói cồn cào nơi sâu thẳm linh hồn.

Vẫn muốn ăn thêm chút gì đó.

Vẫn muốn dùng thứ gì đó để lấp đầy cơ thể.

Triệu Minh Phỉ đặt bát đũa xuống, ngước nhìn về hướng Trường Minh Cung bên ngoài điện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!