Chương 25: Trước khi nàng chết, chi bằng hắn tận dụng cho triệt để

Lý Thái hậu chẳng biết nghe tin đồn từ đâu rằng Hoàng hậu lâm bệnh nặng, không thể quán xuyến chuyện tuyển tú, bèn lấy cớ sức khỏe không tốt để mời Hoàng đế đến, thực chất là muốn nhúng tay vào việc này.

"Lý gia có mấy cô nương vừa đến tuổi cập kê, cậu của con mấy hôm trước còn viết thư nhờ ai gia để ý chuyện hôn nhân đại sự. Con xem, chẳng phải khéo quá sao, để chúng tiến cung, cũng tiện bầu bạn, trò chuyện với ai gia."

Lý Thái hậu cười tươi như hoa nhìn đứa con trai cả, trong mắt ẩn chứa vài phần ra lệnh, khiến Tả Tư đứng bên cạnh suýt chút nữa không nhịn được mà trợn mắt.

"Còn đệ đệ con nữa, cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi, chi bằng nhân dịp tuyển tú này làm luôn một thể. Đã định thành thân thì việc phong vương, chọn đất dựng phủ cũng phải tính dần đi thôi. Ai gia thấy vùng Giang Nam sơn thủy hữu tình, lại gần kinh thành, chọn ở đó là hợp lý nhất."

Đứa con trai út bị người anh trai tàn nhẫn đẩy sang chỗ Thái thượng hoàng hầu hạ hơn nửa tháng trời, bà ta nhớ con da diết, muốn nhân cơ hội này đón nó về, tiện thể tìm cho nó một mối hôn sự với tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc.

Triệu Minh Phỉ đặt mạnh chén trà chưa kịp nhấp môi xuống bàn, lạnh nhạt nói: "Thái hậu sức khỏe không tốt, vẫn nên tĩnh dưỡng thì hơn."

Lý Thái hậu nghe vậy liền trừng mắt giận dữ, giọng điệu cũng trở nên gay gắt: "Bệ hạ, sức khỏe ai gia thế nào, chẳng lẽ ai gia lại không rõ sao? Bệ hạ trăm công nghìn việc, Hoàng hậu thì vô dụng chẳng quản được việc gì, ai gia vì thương con nên mới phải nhúng tay vào."

Bị Giang Thái hậu chèn ép bao nhiêu năm, bà ta lúc nào cũng phải khép nép, lo sợ, luôn cảm thấy mình thấp kém hơn người khác. Giờ đây cuối cùng cũng được ngẩng cao đầu, bà ta muốn nhân cơ hội này thể hiện uy quyền, nếm trải mùi vị của quyền lực.

Hơn nữa, bà ta vốn không hài lòng việc Hoàng đế cưới con gái nhà họ Giang. Điều khiến bà ta tức tối hơn cả là vị Tiểu Giang Hoàng hậu này từ khi đại hôn đến nay chưa từng bước chân đến cửa cung của bà ta lấy một lần, quả thực là không coi bề trên ra gì, kiêu ngạo vô lễ.

Đã biết Giang Hoàng hậu không biết lễ nghĩa, bà ta đương nhiên phải tìm những cô gái hiểu chuyện, biết đạo hiếu tiến cung để bầu bạn, hầu hạ dưới gối bà ta.

Triệu Minh Phỉ thừa hiểu toan tính trong lòng Lý Thái hậu, chẳng qua là bị kìm kẹp quá lâu, nay một bước lên mây liền muốn cả thiên hạ đều biết, vừa hư vinh vừa tham lam, y hệt như Triệu Minh Lan.

"Thương trẫm sao?" Triệu Minh Phỉ nhàn nhạt đáp: "Nếu Thái hậu thực sự thương trẫm thì hãy an phận ở Từ Diên Cung mà dưỡng già, đừng làm những chuyện thừa thãi."

Lý Thái hậu dạo gần đây được kẻ dưới tâng bốc đến mức không biết trời cao đất dày, lời nói càng thêm phần ngông cuồng: "Con đang cảnh cáo ta đừng xen vào sao!"

Dứt lời, bà ta giận dữ đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ lim, phát ra tiếng động lớn, quên cả dùng kính ngữ, khiến đám cung nữ trong phòng sợ hãi quỳ rạp xuống đất, run lẩy bẩy.

Căn phòng bỗng chốc chìm vào sự im lặng quỷ dị.

Khóe môi Triệu Minh Phỉ mím chặt thành một đường thẳng, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.

Lý Thái hậu chợt nhận ra không khí căng thẳng, lập tức im bặt, nhưng vì sĩ diện nên không chịu nói lời mềm mỏng.

Trong mắt bà ta, đứa con cả dù có làm Hoàng đế thì vẫn là con trai bà ta, hoàn toàn không có khái niệm quân thần.

Ngược lại, bà ta còn cho rằng hắn đã làm Hoàng đế thì phải nâng đỡ nhà ngoại, làm rạng danh dòng tộc, tuyệt đối không được để lọt bổng lộc vào tay người ngoài.

Triệu Minh Phỉ hiểu rõ những suy tính vụn vặt trong lòng bà ta, chẳng buồn dây dưa thêm nữa: "Mẫu hậu bệnh rồi, truyền thái y kê vài thang thuốc an thần cho người."

Lý Thái hậu vội vàng phân bua mình không có bệnh, nếu có bệnh thì cũng là tâm bệnh vì nhớ con, ý tứ xa gần muốn Triệu Minh Phỉ thả Triệu Minh Lan ra.

Triệu Minh Phỉ: "Thái hậu không khám thái y, sao biết có bệnh hay không? Hơn nữa Lục hoàng tử là nam nhân trưởng thành, ở bên cạnh Thái hậu cũng bất tiện, chi bằng cứ để nó hầu hạ Thái thượng hoàng thì thích hợp hơn."

Hắn lạnh lùng buông lại câu nói đó rồi đứng dậy bỏ đi.

"Sao con lại tàn nhẫn đến thế, lên làm Hoàng đế rồi thì lục thân bất nhận, đến cả mẹ ruột và em trai cũng không màng sống chết."

Lý Thái hậu bất ngờ nổi đóa, định lao tới níu tay áo Triệu Minh Phỉ nhưng đã bị Tả Tư nhanh tay lẹ mắt ấn trở lại sập.

Bước chân Triệu Minh Phỉ khựng lại, hắn hơi nghiêng đầu, vẻ mặt u ám.

"Nếu trẫm thực sự lục thân bất nhận, hai người đã sớm xuống suối vàng rồi, làm gì còn cơ hội ở đây mà ra oai."

Lý Thái hậu bị sự lạnh lùng tàn nhẫn của hắn chọc giận, khuôn mặt vặn vẹo: "Ngươi dám giết mẹ giết em, không sợ bị người đời phỉ nhổ, nguyền rủa sao?"

Triệu Minh Phỉ quay người lại, nở nụ cười nửa miệng, chậm rãi bước từng bước về phía bà ta.

Lý Thái hậu bị khí thế của hắn ép đến nghẹt thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!