Trăng tròn treo cao, bóng tối dưới mái hiên càng thêm đậm đặc.
Nghiêm Hành Nhất vừa vào cung đã nghe được một bí mật kinh thiên động địa, hồn xiêu phách lạc. Thế nên khi nhìn thấy sắc mặt Cố Diễm biến đổi kịch liệt, hắn ta chẳng mảy may ngạc nhiên.
Cố Diễm trợn tròn hai mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, yết hầu chuyển động liên tục, lời muốn nói cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Biểu cảm ấy so với lúc Nghiêm Hành Nhất mới nghe tin cũng chẳng khá hơn là bao.
Thật không thể tưởng tượng nổi, quá mức chấn động.
Hoàng hậu nương nương, trước khi gả cho Hoàng đế, lại có tư tình với nam nhân khác. Ai nghe được tin này mà không rụng rời tay chân cơ chứ.
Huống hồ chuyện này lại xảy ra ở Giang gia
- nơi nổi tiếng với gia quy nghiêm ngặt.
Mấy năm trước, có một vị thứ nữ họ Giang lỡ tay để gió cuốn bay chiếc khăn tay ra ngoài tường. Một gã nam nhân đi ngang qua nhặt được, lòng tham nổi lên, muốn một bước lên mây, bèn rêu rao đó là vật đính ước, ép Giang gia phải gả tiểu thư cho hắn.
Giang gia đời nào chịu để kẻ khác uy h**p, lập tức tống cổ gã nam nhân vào ngục, gán cho một tội danh rồi xử trảm sau mùa thu. Còn vị tiểu thư xấu số kia, vì để chứng minh sự trong sạch, đã treo cổ tự vẫn ngay trên xà nhà.
Kể từ đó, ngoại trừ đích nữ Giang Doanh Đan, các tiểu thư khuê các khác trong Giang gia hễ thấy nam nhân lạ mặt là như thấy ác quỷ đòi mạng, tránh xa ba thước, nói gì đến chuyện lén lút hẹn hò trao tình.
Nghiêm Hành Nhất huých khuỷu tay vào người Cố Diễm đang ngây ra như phỗng, đồng cảm nói: "Đệ cũng không dám tin đúng không?"
Hắn ta không hề để ý rằng bàn tay phải của người bên cạnh đang giấu trong bóng tối run rẩy dữ dội, suýt nữa không cầm nổi thanh kiếm đã gắn bó bao năm.
Nghiêm Hành Nhất cũng không phải kẻ không biết nặng nhẹ, nhưng thời hạn Triệu Minh Phỉ đưa ra quá gấp gáp, khiến hắn ta buộc phải tiết lộ bí mật động trời này.
Bảy ngày để thẩm vấn hơn ba trăm người trên dưới Giang phủ, dù hắn ta có không ăn không uống, không ngủ không nghỉ cũng chẳng thể nào làm xuể.
Vì thế, hắn ta nghĩ đến việc tìm người giúp đỡ. Suốt chặng đường đồng cam cộng khổ, người hắn ta tin tưởng nhất chính là Cố Diễm.
Kín miệng, làm việc đâu ra đấy, quan trọng nhất là không có dã tâm, chỉ mong cầu cuộc sống yên ổn. Người như vậy sẽ không dễ dàng mạo hiểm vì chút lợi lộc.
Thực ra Nghiêm Hành Nhất chọn Cố Diễm còn vì một lý do khó nói khác.
Lần đầu tiên gặp Cố Diễm, nụ cười của chàng khiến Nghiêm Hành Nhất chú ý bởi có vài nét hao hao Triệu Minh Phỉ.
Nhưng càng tiếp xúc lâu, hắn ta càng nhận ra sự khác biệt rõ rệt giữa hai người.
Ví dụ như nụ cười.
Nụ cười của Triệu Minh Phỉ, dù là dịu dàng, khoan dung, hay qua loa, lạnh lùng, đều chỉ là lớp mặt nạ che giấu cảm xúc thật.
Còn nụ cười của Cố Diễm là nụ cười chân thật, vui thì cười, thẹn thùng cũng cười, liếc mắt là nhìn thấu tâm can.
Cách nói chuyện cũng vậy, Triệu Minh Phỉ nói một câu ẩn chứa ba tầng nghĩa, còn Cố Diễm lại thẳng thắn bộc trực, nghĩ sao nói vậy.
Trên đời này có những người nhìn thoáng qua thì giống nhau nhưng thần thái lại khác biệt, cũng có những người ngỡ như song sinh nhưng bản chất lại trái ngược hoàn toàn.
Nghiêm Hành Nhất không để tâm đến chi tiết nhỏ nhặt này, có đánh chết hắn ta cũng không ngờ rằng lại có người dám coi Triệu Minh Phỉ là kẻ thế thân. Giờ đây, trong đầu hắn ta chỉ toàn là làm sao để hoàn thành nhiệm vụ.
"Cố Diễm, huynh đệ tốt." Giọng Nghiêm Hành Nhất mang theo chút nịnh nọt: "Giúp ta lần này đi, xong việc ta đảm bảo sẽ kiếm cho đệ một chức quan nhàn hạ, bổng lộc cao ngất ngưởng."
Cố Diễm vẫn im lặng.
Trong lòng chàng có ngàn vạn lần không muốn tin lời Nghiêm Hành Nhất nói, càng không dám tự tiện suy đoán thân phận của Hoàng hậu.
Biết đâu chỉ là trùng tên thôi.
Giang gia nhiều tiểu thư như vậy, cái tên Tử Kỳ cũng chẳng phải hiếm lạ gì, ai dám chắc không có vị tiểu thư nào khác cũng có người trong mộng tên là Tử Kỳ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!