Triệu Minh Phỉ phất tay áo, đùng đùng bỏ đi.
Giang Niệm Đường ngồi trước gương đồng, trong đầu không kìm được mà hiện lên dáng vẻ thẹn quá hóa giận vừa rồi của hắn.
Thật là hiếm thấy.
Nàng ở bên cạnh Triệu Minh Phỉ mười mấy năm trời, đã thấy qua đủ mọi dáng vẻ của hắn: vui mừng, buồn bã, kích động hay giận dữ, nhưng duy chỉ có dáng vẻ thẹn thùng là chưa từng thấy bao giờ.
Hai chữ "thẹn thùng" mà đặt lên người hắn, dường như có chút... sai sai.
Giang Niệm Đường không nhịn được cười, khóe môi khẽ cong lên. Nụ cười của nàng vừa có sự thanh tân của thiếu nữ, lại vừa mang theo nét đằm thắm, quyến rũ được tôi luyện qua năm tháng, đẹp tựa tranh vẽ.
Cuộc sống nhiều năm qua vô cùng viên mãn, trượng phu hết mực cưng chiều, con trai hiếu thảo, chẳng có đám phi tần lộn xộn nào đến gây hấn khiến nàng phiền lòng, cũng không có những mối quan hệ chị em dâu phức tạp nhờ nàng phân xử.
Mọi việc vụn vặt trong cung đều có những bàn tay tháo vát xử lý, kẻ trên người dưới ai nấy đều vừa kính sợ vừa thân thiết với nàng.
Triệu Minh Phỉ sợ nàng buồn chán, bèn giao cho nàng phụ trách việc ban thưởng vào bốn mùa và các dịp lễ tiết trong ngoài cung. Việc này vừa không nặng nhọc, lại là một cách rất tốt để thu phục lòng người.
Tóm lại, Giang Niệm Đường khi còn nhỏ chưa từng dám mơ mình có thể sống một cuộc đời thong thả đến vậy. Vi Vũ nói các phu nhân, tiểu thư trong kinh thành đều ghen tị với nàng đến đỏ cả mắt.
Nàng cũng thường cảm thán, chắc hẳn kiếp trước mình đã làm điều gì đại thiện nên kiếp này mới có được phúc phần lớn lao nhường này.
Trời sầm sì, hơi nước trong không khí ngày một đậm đặc, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.
Triệu Minh Phỉ lạnh lùng sải bước ra ngoài, hắn cũng không rõ tại sao mình lại tức giận.
Là giận Giang Niệm Đường không biết giữ kẽ, ban ngày ban mặt đã vội vã quyến rũ hắn, hay là giận bản thân mình định lực kém cỏi, suýt chút nữa đã chìm đắm trong sự dịu dàng của nàng.
Trong thâm tâm, hắn thầm mỉa mai bản thân mình lúc trưởng thành quả thực là một kẻ ham mê nữ sắc, bị một người phụ nữ xoay đến mê muội, ngay cả thân thể của chính mình cũng không quản nổi.
Nghĩ đến đây, sắc mặt hắn lại trở nên thiếu tự nhiên.
Mãi đến khi hóng gió lạnh đã đủ, những biến đổi trên cơ thể bình lặng trở lại, hắn mới thong thả tản bộ về phía Ngự thư phòng.
Hắn không biết tại sao mình lại xuyên đến mười ba năm sau, cũng không biết chuyện này là tạm thời hay sẽ kéo dài mãi mãi.
Nhưng "đã đến thì cứ an tâm mà ở lại", điều quan trọng nhất hiện giờ là phải nắm giữ mọi quyền hành trong tay.
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ đến không ngờ.
Chưa đầy một ngày, Triệu Minh Phỉ đã thấu triệt mọi việc lớn nhỏ trong ngoài cung.
Chủ yếu là vì cái uy của "hắn" quá lớn, mệnh lệnh của Triệu Minh Phỉ ban ra không một ai dám bằng mặt không bằng lòng hay lén lút giở trò.
Đúng là phong cách của hắn.
Chuyện triều chính không đáng ngại, điều khiến hắn đau đầu nhất lúc này chính là Giang Niệm Đường.
Đêm nay tuyệt đối không thể để nàng đến gần nữa.
Hắn vẫn chưa hoàn toàn làm chủ được cơ thể vốn đã quen với nữ sắc này, đợi đến khi có đủ bản lĩnh để cự tuyệt nàng, gặp lại sau cũng chưa muộn.
Nói thật, Triệu Minh Phỉ không bài xích Giang Niệm Đường, nhưng hắn ghét cái cảm giác bản thân bị người khác thao túng.
Hắn hạ quyết tâm những ngày tới phải giữ khoảng cách thật xa với nàng.
Chập tối, cơn mưa đã ấp ủ cả ngày cuối cùng cũng trút xuống xối xả.
Tiếng mưa gõ dồn dập trên mái hiên, đập vào khung cửa sổ nghe râm ran, khiến lòng người bồn chồn không yên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!