Mưa xối xả, Triệu Minh Phỉ ướt sũng từ đầu đến chân.
Lỗ tai hắn ù đi, tiếng Tả Tư đang lải nhải bên cạnh hoàn toàn bị tiếng gió rít gào lấn át. Đầu óc hắn ong ong, nặng trịch.
Hôm nay là sinh nhật tròn mười hai tuổi của hắn, nhưng Giang Hoàng hậu lại như thường lệ, tùy tiện viện một cái cớ qua quýt để phớt lờ.
Triệu Minh Phỉ đã sớm quen với sự ghẻ lạnh này, sự hờ hững của bà ta từ lâu đã chẳng thể khiến lòng hắn gợn sóng.
Chiều tối, Lý Quý tần phái người đến Đông Cung triệu hắn qua đó.
Triệu Minh Phỉ những tưởng mẫu thân đã chuẩn bị quà mừng sinh nhật cho mình, lòng khấp khởi mừng thầm vội vàng chạy đến. Nào ngờ, đón chờ hắn lại là hung tin: Triệu Minh Lan lại gây họa, chọc giận phụ hoàng, đang bị phạt quỳ trước Ngự thư phòng.
Trong tâm trí Lý Quý tần lúc này chỉ có đứa con trai đang phải dầm mưa dãi nắng ngoài kia, bà ta hoàn toàn quên mất hôm nay cũng là sinh nhật của đứa con trai đang đứng trước mặt mình.
Làm mẹ mà có thể thiên vị đến mức này sao.
Trái tim Triệu Minh Phỉ nguội lạnh, nhưng cuối cùng, trước những giọt nước mắt ngắn dài của Lý Quý tần, hắn đành thỏa hiệp, chạy đi cầu xin phụ hoàng ân xá.
Kết cục là hắn cũng bị phạt quỳ cùng Triệu Minh Lan. Nhưng nhờ vào cái danh phận Thái tử cao quý, hắn nhanh chóng được người dìu xuống nghỉ ngơi.
Triệu Minh Phỉ đứng nhìn bóng lưng Triệu Minh Lan và Lý Quý tần dìu dắt nhau khuất dần trong màn mưa trắng xóa, vẻ mặt lạnh tanh, lặng lẽ quay về Đông Cung.
Hắn thừa biết, chỉ cần hắn quỳ cùng Triệu Minh Lan, phụ hoàng vì thể diện của Thái tử cũng sẽ nương tay, không làm khó dễ gì thêm.
Nhưng bà ta nào biết được, những phiến đá xanh trước Ngự thư phòng ngâm trong mưa lạnh lẽo đến nhường nào.
Cái lạnh thấu xương khiến hắn run rẩy, hai đầu gối đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim châm.
Ánh nến nhòe đi trước mắt Triệu Minh Phỉ, những đốm đen bắt đầu nhảy múa, từ từ nuốt chửng tầm nhìn của hắn.
"Điện hạ, điện hạ..."
Thấy Thái tử lảo đảo như muốn ngã quỵ, Tả Tư hoảng hốt chạy tới đỡ hắn nằm xuống giường, miệng liên tục hô hoán gọi thái y.
Đầu Triệu Minh Phỉ đau như búa bổ, toàn thân cứng đờ vì lạnh, đến sức để mở miệng cũng không còn.
Hắn muốn bảo Tả Tư đừng đi gọi, bọn người trong Thái y viện sẽ không đến đâu.
Chuyện hôm nay mười phần thì đến tám chín phần là do Giang Hoàng hậu bày trò, mượn cớ phạt Triệu Minh Lan để ép hắn phải chịu trận dầm mưa.
Bà ta hận không thể để hắn chết quách đi cho rảnh nợ.
Hai mi mắt Triệu Minh Phỉ sụp xuống nặng trĩu, bóng tối nhanh chóng bủa vây lấy hắn.
Có người!
Triệu Minh Phỉ giật mình bừng tỉnh, túm chặt lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình.
Một bàn tay mềm mại, trơn láng, mang dáng vẻ của phụ nữ.
Phụ nữ ư.
Triệu Minh Phỉ siết mạnh tay hơn. Kẻ nào to gan lớn mật, dám dùng hạ lưu thủ đoạn bò lên giường của hắn.
Người phụ nữ bên cạnh khẽ rít lên vì đau.
"Chàng nhẹ tay thôi, làm ta đau rồi."
Giọng điệu mang vẻ nũng nịu trách móc, nhưng lại vô cùng thân mật, tự nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!