Bực ghê Á , viết xong chap 5 rồi , máy dại lag nên thoát ra , Uầy...... Mình phải viết lại từ đầu , bực ghê ( ̄^ ̄)ゞ
Tụi nó Vâng lời theo cô , đi xuống chỗ cô chỉ
Sau khi Nhi ổn định chỗ ngồi , ngó qua chàng trai kế bên định làm quen , đập vào mắt nhi là một chàng trai nằm dài ngủ trên bàn , tóc màu tím xoà phất phơi trong gió , tay nghe tai phone , khuôn mặt đẹp lắm nha , đẹp theo kiểu Thái Lan , nhìn thấy quen lắm à nha. A thì ra là Anh chàng câm , hì hì
Nhi khẽ nằm xuống bàn ngắm Anh khẽ cười , tự nhiên chàng trai mở mắt nhìn Nhi , ngại ngừng đỏ mặt . ôi trời ơi có cái hố nào không cho tôi chui vào nhưng rất tiếc là KHÔNG
- " à à chào Anh "
-''....''
- '' à Anh tên gì vậy , tôi tên Nhi , à quên Anh bị câm mà ha ''
- Nhi tự thấy mình thật ngu ngốc
- '' Trường ''
- Một tiếng rất là lạnh vang lên
- '' Anh biết nói à ''
- Nhi mắt Omiệng V nhìn Trường
- '' tôi đâu nói tôi bị câm ''
- Trường lạnh lùng xem Thái độ của Nhi
'' Mình thật ngu ngốc mà "
- '' Hì hì vậy mà tôi tưởng ..... À cho tôi nghe chung nhạc nhá ''
Trường không nói gì chỉ gật đầu đồng ý , Nhi ngại ngừng rút tai phone của Trường ra đeo cho mình ''
1. Ánh trăng mỏng manhKhẽ rơi bên thềm
Nhẹ như khúc ca êm đềm.
Đóa hoa mùa thu
Xanh ngát hương đêm
Đợi chờ ai trong nỗi nhớ dâng đầy.
Khi màn đêm về trên phố dài
Anh lặng nghe lòng anh nhớ em da diết
Mùa thu qua theo bước chân em đã xa xôi rồi
Để lại đây, một mùa đông lạnh giá.
Và anh nhớ
Khoảnh khắc khi anh chìm trong mắt em
Nụ cười hồn nhiên
Trái tim anh bỗng chợt như cháy lên
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!