Quá khứ của Nó
Vào buổi sáng với không khí trong trẻo và mát lành , một em bé khoảng 5 tuổi , mặc váy trông rất xinh , bé vừa hát nhẩm trong miệng và cầm cây kem ba tầng .
" Ba thương coăn thì coăn giống mẹ , mẹ thương coăn thì con giống ba ,... ''
Nhảy chân sáo , vấp phải cục đá , cuối cùng nó té . Mắt nó rưng rưng nước mắt không phải đau mà là '' thương '' cây kem , không thèm đứng dậy nó lết lại cái xác lại cái xác không thịt của kem
- '' Ôi , kemmmm '' giọng nói tràn ngập cảm xúc vang lên
Đứa trẻ vẫn là đứa trẽ , nó từ từ oà khóc , bỗng một bàn tay nhỏ nhắn xoè ra . Nó ngước lên , trước mặt nó là một bé trai lém lĩnh , dễ thương trắng hồng trong quần yếm .
- '' Sao bạn khóc '' Giọng nói vang lên
- '' Hức , Kemmm Hức '' Nó vừa nấc vừa trả lời , mặt vẫn to tròn nhìn cậu bé trước mặt
- '' Thôi nín đi nào , Khóc là bé hư , dậy đi mình dẫn bạn đi chơi nè ''
- '' Ờ "
Trên con đường dài đó , một bé trai nắm tay đứa bé gái chạy trên đường dài , giống như cặp tình nhân đang đi hưởng tầng trăng mật . Tụi nó đi đến Một bãi đất trống nhưng khắp nơi toàn chức đựng hoa bồ công anh . Nơi ấy thật lăng mạn . Nó vừa đi ngắt hoa vừa hỏi cậu bé .
Truyện xin gác tạm tại đây một thời gian . sau 2 tuần khi Yuu sẽ đền bù lại nhiều chap cực dài
Lý do :
_ Bệnh lười nó thắm vào máu rồi ⊂((・⊥・))⊃
_ Ít ai đọc truyện nên hơi lười
Và sau đây Món quà đặc biệt : Nàng nào cmt sớm nhất ( 3 cmt đầu ) ta sẽ lấy tên để viết tên nhân vật của truyện mới hoặc truyện này về sau .
Tăng khuyến khích cmt ( ̄ー ̄)
Ai rảnh thì đọc truyện đôi giày kim cương ủng hộ đi . Hai tuần sau Yuu tổng kết và sẽ viết truyện
Bồ Công Anh là một tình yêu chân thành
Ngày xưa, xưa lắm rồi , khi mà luật di truyền học chưa kịp ra đời , lúc đó chỉ có định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng mà thôi. Ở một làng quê nọ, có một cô con gái xinh , tuyệt xinh , thùy mỵ , nết na, khiến cho hễ chàng trai nào trông thấy một lần thì đêm đêm mơ ước mãi không thôi
Nhưng rồi số phận run rủi đến năm 16 tuổi, nàng phải nghe theo lời cha mẹ, lấy một chàng trai con nhà giàu, lại có thế lực nhất vùng. Gia đình cũng như chàng trai rất mực thương yêu cô dâu trẻ đẹp, nết na.. (lúc đó cũng chưa có định nghĩa của tình yêu)
Rồi nàng có con với người đó. Đối với họ lúc đó quan điểm tình yêu thì quá đơn giản, phụ nữ có trách nhiệm chiều chồng, sinh con, chung thủy , lo lắng công việc nội trợ gọi là yêu có vậy thôi!
Đứa con đầu lòng của họ( cũng là đứa cháu đích tôn của dòng tộc chào đời). Nhưng khốn khổ thay đứa trẻ sinh chưa được bao lâu thì nàng bị căn bệnh nguy hiểm
-mà ngày nay người ta gọi là viêm tuyến vú
- nàng sốt cao, đau đớn, ghê lắm, khóc rên cả ngày, nước mắt đầm đìa, không thể cho con bú được. Đứa trẻ thì khóc gào suốt đêm ngày, lã đi vì thiếu sữa mẹ. Hàng chục, hàng trăm thầy thuốc khắp nơi được mời về mà căn bệnh vẫn không thuyên giảm tý nào.
Nguy cơ chết cả mẹ và con đã gần kề, ai cũng động lòng thương cảm cho hai mẹ con mà chưa biết cách nào giúp được. Ông bố chồng loan tin rằng:
-nếu ai tìm được, biết được thầy thuốc mách giùm, hoặc tự tay chữa được căn bệnh quái ác cho cô con dâu yêu quý của ông, thì muốn gì ông cũng thưởng cho.
Gần nhà có một anh chàng thư sinh, nhà nghèo, sớm hôm mê mãi đèn sách. Một hôm vì mãi đọc sách mà chàng đã ngủ quên trên thảm cỏ
- Nơi ngày xưa chàng và cô gái xinh đẹp kia cùng lũ trẻ nhỏ trong xóm thường chăn trâu , cắt cỏ, hái hoa, đuổi bướm...
Bỗng nhiên chàng mơ thấy một ông cụ tóc trắng như mây, râu dài đến ngực bảo rằng: "hãy lấy cây cỏ ven vệ đường, nơi đang nằm nghĩ (loài hoa mà ngày xưa hai người thường hái để chơi trò tết vòng trên đầu ấy) nhai bã đắp, xoa nhẹ, nước sắc uống 7 ngày, 7 đêm liên tục thì chữa được bệnh cho cô hàng xóm xinh đẹp. Chỉ mỗi cây đó và duy chỉ cây đó mà thôi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!