Lạc Sơ Sơ hiện tại thực khẩn trương, nhìn qua Tiêu Cảnh Mặc một thân mặc tây trang màu đen bên cạnh đang nắm tay chính mình, ngay tại một khắc đi ra cửa phòng kia, lòng bàn tay Lạc Sơ Sơ đổ đầy mồ hôi.
"Sơ Sơ, đừng khẩn trương, có anh ở đây."
Thanh âm Tiêu Cảnh Mặc trầm thấp ôn nhu, làm tâm tình Lạc Sơ Sơ đang thấp thỏm trong nháy mắt liền bình tĩnh xuống.
Lúc này trong đại sảnh dưới lầu đã đứng đầy khách khứa, ánh đèn chiếu vào trên mặt Tiêu Cảnh Mặc một tầng ánh sáng nhu hòa làm nổi bậc lên ngũ quan anh tuấn của hắn, làm người ta lầm tưởng hắn là vương tử bước ra từ trong lâu đài cổ, hắn bước đi ưu nhã một tay nắm tay Lạc Sơ Sơ từ trên cầu thang xoắn ốc chậm rãi đi xuống.
Tối nay Lạc Sơ Sơ mặc một bộ lễ phục dạ hội thuần trắng, một đầu tóc đen ngắn được búi lên, cả người thoạt nhìn đặc biệt thanh nhã và tươi trẻ.
Lần đầu tiên đứng ở trước mặt nhiều người như vậy, tuy rằng có Tiêu Cảnh Mặc đứng bên cạnh, Lạc Sơ Sơ vẫn có chút quẫn bách cùng khẩn trương, một bàn tay không tự giác nắm chặt mép váy, ánh mắt mờ mịt nhìn mọi người không biết phải làm sao.
Trong đám người không biết là ai đầu tiên là hô nhỏ một tiếng, ngay sau đó liền có người bắt đầu khe khẽ nói nhỏ, Tiêu Cảnh Mặc không vui nhíu mày, theo những người đó không hẹn mà cùng nhìn về một góc trong đại sảnh, ánh mắt của hắn đột nhiên ngơ ngẩn ——
Trong một góc yến hội, Tô Vãn ngồi yên tĩnh trên một ghế sô pha đơn, mái tóc quăn màu nâu lười biếng hất ra sau đầu, còn có vài sợi nghịch ngợm rũ ở hai bên tai cô, cô hơi nghiêng thân mình, lễ phục màu trắng phụ trợ cho dáng người cô càng thêm lung linh, khí chất thanh nhã.
Tựa hồ cảm giác được ánh mắt kì quái của mọi người, Tô Vãn đang cầm ly rượu như có điều tâm sự đột nhiền chuyển ánh mắt nhìn qua.
Một cái liếc mắt này, tựa hồ xuyên thấu qua thời gian cùng không gian, xuyên qua bên kia đại dương, xuyên qua tám năm thời gian.
Tầm mắt hai người ở giữa không trung không hẹn mà gặp, cơ hồ là theo bản năng, Tiêu Cảnh Mặc ngơ ngẩn nhìn Tô Vãn, bất tri bất giác, đã buông bàn tay đang nắm lấy tay Lạc Sơ Sơ kia.
Ánh mắt Tô Vãn đặc biệt bình tĩnh, cô lẳng lặng nhìn Tiêu Cảnh Mặc, môi đỏ khẽ nhếch, tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng khi ánh mắt liếc đến Lạc Sơ Sơ đang đứng bên cạnh Tiêu Cảnh Mặc, ánh mắt Tô Vãn tối sầm lại, có chút chần chờ, cuối cùng vẫn là né tránh tầm mắt của Tiêu Cảnh Mặc.
Không khí giữa hai người thật vi diệu, các tân khách xung quanh cũng chỉ có thể khe khẽ nói nhỏ với nhau.
Từ một khắc khi Lạc Sơ Sơ xuất hiện, đại bộ phận mọi người gặp qua Tô Vãn đều đã nhìn ra, vị bạn gái Tiêu tổng này thế nhưng cùng Tô tổng của EVFA thập phần giống nhau, đương nhiên nếu đem hai người lại gần so sánh một chút, mọi người cũng rất nhanh phát giác ra điểm bất đồng giữa hai người.
Lạc Sơ Sơ xuất thân bần cùng trên người không có khí chất trời sinh sẵn có giống như Tô Vãn, đặc biệt là khi hai người đều ăn mặc lễ hội cùng màu sắc như thế này, cao thấp đã rõ.
Tô Vãn.
Lạc Sơ Sơ ở thời điểm Tiêu Cảnh Mặc buông tay của mình ra, cũng nhìn thấy được Tô Vãn, đáy lòng Lạc Sơ Sơ tại một khắc đó xuống dốc không phanh.
Khách khứa xung quanh nói nhỏ cô nghe không được, nhưng mà Lạc Sơ Sơ cảm giác được ánh mắt của những người đó nhìn mình đặc biệt trào phúng, giống như là đang xem hàng giả chuẩn bị bị vứt bỏ.
Đúng vậy, cô trước nay cũng chỉ là thế thân của Tô Vãn kia, không phải sao?
Không lâu trước đây, Lạc Sơ Sơ nhìn thấy bản thân mình trong gương mặc lễ phục của hôm nay cảm thấy đặc biệt vui vẻ, nhưng mà giờ phút này nhìn thấy Tô Vãn mặc lễ phục thuần trắng giống mình, Lạc Sơ Sơ đột nhiên cảm thấy lễ phục trên người mình bây giờ đặc biệt buồn cười.
Nguyên nhân Tiêu Cảnh Mặc nói
"Màu trắng rất hợp với em" đều là gạt người, trong lòng hắn chỉ có Tô Vãn, trong mắt hắn cũng chỉ có Tô Vãn.
Hắn đem cô trang điểm càng ngày càng giống Tô Vãn, đáng tiếc…… Cô chung quy cũng không phải là Tô Vãn của hắn.
Lạc Sơ Sơ sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cô vô ý cắn môi của chính mình, môi đỏ đã chảy ra một tia tơ máu, đáng tiếc bây giờ cô đã không cảm giác được đau đớn nữa……
Thời gian một khắc ở đây tựa hồ bị kéo dài vô hạn, Lạc Sơ Sơ cảm thấy bản thân ở dưới ánh đèn, ở trước mặt mọi người buồn cười như con hề.
Tô Vãn đã sớm chuyển ánh mắt, Tiêu Cảnh Mặc cũng thất thần trong chốc lát, sau khi phục hồi tinh thần lại, hai người đều là người có tu dưỡng, tự nhiên trong trường hợp này nhất định phải hào phóng khéo léo.
Sơ Sơ?
Khi Tiêu Cảnh Mặc lại lần nữa nắm tay Lạc Sơ Sơ, lại bị Lạc Sơ Sơ hung hăng ném ra.
Ánh mắt Tiêu Cảnh Mặc lập tức trở nên u ám, ngày thường cô hay giận giỗi vô cớ như thế nào cũng được, hắn chỉ cho rằng cô đơn thuần không rành thế sự, từ trước đến nay đều là chiều theo ý cô, bất luận cô gây ra cái họa gì, chọc vào người nào Tiêu Cảnh Mặc hắn đều sẽ giúp cô xử lý tốt hết thảy.
Nhưng là hôm nay, hôm nay là sinh nhật Tiêu Cảnh Mặt hắn, ở trước mắt bao người, cô cũng dám ném tay hắn ra?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!