Đơn giản thu thập hành lý, Mộc Thuần Thuần nhìn quanh một vòng phòng nàng đã từng ở, đi ra, nhẹ nhàng khép cửa phòng chính, đi tới Túy Hoa Viên.
Cái võng lẳng lặng vẫn còn bắt trên thân cây đào, trên hoa đào sáng rực, hình ảnh có vẻ cô đơn hiu quạnh, có chút tịch mịch. Mộc Thuần Thuần lấy ra trong bao quần áo một cái khăn tay, mặt trên thêu một đóa hoa đào tươi đẹp, buộc trên một góc cây đào.
Nàng ngửa đầu, nhìn lên trên không trung vô biên vô hạn, nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ :" Nương, năm nay hoa đào nở đặc biệt xinh đẹp, người tới xem chưa? Thuần nhi vẫn thêu một cái khăn tay, bởi vì hoa mà nương thích nhất là hoa đào, cho nên Thuần nhi thêu riêng trên mặt hoa đào. Tuy rằng thủ công thêu kém một chút, không bằng nương, nhưng Thuần nhi gửi gấm nỗi nhớ nương vào khăn thêu, tin tưởng nương nhất định sẽ cảm nhận được."
Trên mặt đất, những cánh hoa đào bị gió thổi xoay tròn nhẹ rơi xuống, cũng giống như mọi khi, nàng cúi người nhặt lên từng mảnh từng mảnh, trí nhớ trở về khoảng thời gian tốt đẹp như năm đó. Nàng và nương cùng một chỗ trồng hoa đào, cùng nhau ngắm đào rơi.
" Nương, con rất ngoan ngoãn nghe lời phụ thân, lúc này đây, cũng thế." Không biết như thế nào, thanh âm đột nhiên liền nghẹn ngào, trong mắt dâng lên một làn hơi nước.
Kỳ quái, sao nàng lại khóc? Trong mắt có cát vào thì phải.
Đi đến hoa sen bên cạnh ao, nàng đem những cánh hoa đã nhặt lên, tung vào giữa không trung, cánh hoa đào bay tán loạn, bay xuống trong ao hoa sen, theo dòng nước di động mà đi, chúng nó đều tự tìm kiếm nơi quy tụ.
Hiện giờ nàng muốn giống những cánh hoa này, rơi như vậy, rời đi cái nơi sinh ra lớn lên, bắt đầu cuộc sống của chính mình. Nương hẳn là sẽ không phản đối đâu?
"Nương, con vẫn còn một vấn đề muốn hỏi người, nếu lúc trước người biết phụ thân đã có thê nhi, người có thể khăng khăng một mực yêu ông ấy, gả cho ông ấy không?"
Ông đã phụ bà, không chung thủy là chuyện thật. Nương thật đáng thương, thế nhưng đến chết cũng vẫn không hề phát hiện chính mình đã yêu một nam nhân lừa dối bà đã nhiều năm, thậm chí trong thời khắc lâm chung trong lòng vẫn luôn nhớ thương nam nhân kia, cũng một lòng dặn dò nàng phải tốt nghe lời phụ thân nói, không được tức giận, cáu kỉnh, ngỗ nghịch với ông ta.
Lời dặn dò của nương lúc lâm chung, nàng đã làm được. Không có một câu oán hận.
Cho nên lúc này rời đi, cũng là nghe theo lời ông ta nói.
Nàng đứng thật lâu, thân ảnh ngược ở trong ao mảnh khảnh, thẳng đến khi một thân hình cao lớn xuất hiện ở bên cạnh nàng.
Người tới gọi một tiếng ôn nhu,"Thuần Thuần---------" Âm thanh giống như là có thiên ngôn vạn ngữ, không thể nào nói ra.
Mộc Thuần Thuần lấy lại tinh thần, xoay người thấy gương mặt quen lại xa lạ kia, lắp bắp kinh hãi, là Ngột Thần.
Hắn vừa mới kêu nàng cái gì, Thuần Thuần? Nàng hình như cùng hắn không hề quen thuộc. Được rồi, cho dù nàng có thiếu chút nữa làm vợ hắn, nhưng hiện tai thân phận hai người bọn họ không phải là tỷ tỷ cùng muội phu sao? Có phải nên bảo trì khoảng cách mới đúng hay không?
"Nga, thì ra là Ngột tướng quân, tướng quân hình như là lạc đường, đi thẳng về phía trước, sau đó đi theo cổng vòm đi ra ngoài." Mộc Thuần Thuần làm ra thủ thế "thỉnh", "hảo tâm" giúp hắn chỉ phương hướng đi ra ngoài.
Hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn nàng gần gũi như vậy, lại phát hiện đến càng gần, hắn càng giống như là đánh mất hồn, không thể kiềm chế được, hai tay vì khẩn trương mà bắt đầu phát run.
Thật vất vả tìm được một cơ hội tới gần nàng, nghĩ muốn cùng nàng trò chuyện nhưng mỹ nhân lại một bộ biểu tình lạnh lùng thản nhiên cự tuyệt hắn ở ngoài ngàn dặm.
" Thuần Thuần, ta………. Ta có lời muốn nói với nàng." Ngột Thần nghẹn đỏ mặt, rốt cục cố lấy dũng khí.
Chuyện phát sinh ngày đó, hắn phải hướng nàng giải thích rõ ràng. Hắn muốn cho nàng biết, người hắn thật sự thích kỳ thật là nàng, không phải Mộc Như Ý. Hắn thiệt tình muốn kết hôn cũng là nàng, không phải Mộc Như Ý. Người hắn nhớ thương vẫn là nàng không phải Mộc Như Ý.
Cho tới bây giờ đều là nàng. Không liên quan gì đến Mộc Như Ý.
Nhưng, lời ở bên miệng lại không biết thổ lộ như thế nào.
Thấy bộ dáng hắn muốn nói lại thôi, Mộc Thuần Thuần không định nhẫn nại tiếp tục nghe, "Ngột tướng quân, ta vừa mới nhìn đến thân ảnh Như Ý vừa đi qua, hẳn là tới tìm ngài, ngài vẫn là trở về đi, đừng để cho Như Ý đợi lâu."
Nghe được tên Như Ý, mặt Ngột Thần nhanh chóng ảm đạm xuống, biết hiện tại không tiện nói chuyện, liền chấp tay nói.
"Vậy Ngột Thần cáo từ trước. Nếu tương lai nàng có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tới ta, không biết nơi ở của nàng…………"
"Tướng quân không cần quan tâm, ta đã có nơi để đi." Mộc Thuần Thuần thản nhiên đáp lại.
"Nga, vậy là tốt rồi."
Nói xong, Ngột Thần nhìn Mộc Thuần Thuần, trong mắt bao hàm tâm tình cực kì phức tạp, rồi mới rời đi.
Chuyện kỳ quái rốt cục cũng chấm dứt, Mộc Thuần Thuần cũng không lưu luyến nhiều lần nữa, tiêu sái cầm hành trang, bước ra cửa lớn Mộc phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!