"Công tử, ngươi có thể thử chọn lựa lồng tre khác, không nhất định cần phải lấy là cái đó?" Xà chủ nhân mở tiệm tới nay, đây là lần đầu mềm lòng, thật sự không đành lòng nhìn cánh tay trắng nõn của công tử này bị thương.
Hắn là rõ ràng nhất, con rắn kia phản ứng tương đối mẫn cảm nhất, tính công kích cũng mạnh nhất, cũng không cho phép bất cứ vật gì đến gần thân thể của nó.
Mộc Thuần Thuần trả về hắn một cái mỉm cười mê người "Trong lòng tre khác cũng không có trang bị Vân Trung Ngọc tiêu."
Một câu nói, rất rõ ràng nói ra mục tiêu của nàng. Nàng chuẩn bị đem Vân Trung Ngọc tiêu đưa cho Mập Qua Gầy Qua làm quà tặng kỷ niệm, nếu như thuận lợi lấy ra.
Ngoài ra, nàng cũng đối với cái trò chơi này nhao nhao muốn thử, xem ra giống như rất kích thích !
"Công tử, không cần ——" Mập Qua, Gầy Qua hô to ra tiếng, trong lòng sợ tới mức run rẩy, muốn tiến lên ngăn cản, bất đắc dĩ hai chân giống như là bị đổ chì nặng nề, không cách nào nhúc nhích nửa phần.
Mộc Thuần Thuần ngoảnh mặt làm ngơ, đi thẳng tới lồng sắt nhỏ nhất bên cạnh.
Lúc này trên quán trà phát ra một câu tiếng than thở, "Oa a ——" Riêng có danh xưng là Lưu manh phong nhã công tử Liên Cảnh nhìn một màn lầu dưới cách đó không xa, không keo kiệt chút nào vỗ tay, đôi mắt hoa đào sáng quắc nhìn gương mặt tuấn tú tối sầm ở một bên, đẹp đẻ như thế.
Liên Cảnh trêu cợt nhìn gò má hơi có vẻ cứng ngắc bên trái, mặt bị mặt nạ màu vàng kim ngăn trở, hắn vẫn cảm nhận được cảm xúc căng thẳng của bằng hữu giờ phút này.
"Dục, xem ra đồ chơi ngươi lá gan không nhỏ nha."Liên Cảnh trêu ghẹo nói, một bộ biểu tình xem kịch vui.
Nam nhân mang mặt nạ không hề trả lời, đôi môi mỏng mím chặt, đôi mắt một khắc cũng không rời khỏi nữ nhân ham chơi đó. Thấy thế, Liên Cảnh bật cười.
"Ai yêu, rất nghiêm túc a, làm ta sợ muốn chết, thấy ngươi còn khẩn trương hơn cả nàng." Không buông tha bất kỳ một cơ hội đả thương người bạn thân chút nào, Liên Cảnh động tác khoa trương, vẻ mặt cũng khoa trương, "Ngừng, ngừng, ngừng, ta cũng coi như là từng trải rồi, hiếm khi nhìn thấy đường đường Thập Tam vương gia nước Tây Diễm lại có vẻ mặt khẩn trương như thế này, nếu là nói cho Huyền, hắn nhất định sẽ nói ta điên rồi."
Nhớ tới bằng hữu tốt đã biến mất một thời gian dài, Liên Cảnh đột nhiên có chút nhớ nhung.
Khóe miệng co quắp của nam nhân mang mặt nạ bỗng nhúc nhích, tay phải từ từ thu hẹp năm ngón tay, hắn hiện tại cũng không có tâm tình cùng người này cợt nhả, tốt nhất hắn ta thức thời một chút, ngoan ngoãn câm miệng, nếu không...
Sát khí như vậy rõ ràng, Liên Cảnh nếu nhìn không ra thì chính là một kẻ đần, hắn mất tự nhiên cười khan hai tiếng, lui về phía sau mấy bước, lại không dám nhổ lông trên đầu lão hổ.
Vẫn là ngoan ngoãn sống ở một bên xem cuộc vui thôi.
Thanh âm om sòm rốt cuộc dừng nghỉ, nam nhân mang mặt nạ tụ tập toàn bộ lực chú ý, đưa mắt khóa tại nơi nào đấy , đồng thời, tay trái không biến sắc từ trên bàn cầm một hạt đậu phộng, cố định ở ngón trỏ cùng ngón giữa giữa.
Động tác này của hắn, đương nhiên không tránh được đôi mắt sắc bén của Liên Cảnh, cười ở trong lòng.
Ai, Biện Dục, trò chơi này ngươi đã thua trước.
Thua, còn là cả một trái tim . Liên Cảnh âm thầm thở dài nói.
Đầu kia, gò má trắng nõn của Mộc Thuần Thuần mang theo thần thái động lòng người, nàng cúi người ngồi xổm xuống, nhìn trái một chút, nhìn phải một chút, đang suy nghĩ dùng phương pháp gì có thể dẫn ra lực chú ý của con rắn, tranh thủ đầy đủ thời gian lấy Vân Trung Ngọc tiêu ra.
"Công tử, xin mời." Xà chủ nhân mở miệng thúc giục.
Mộc Thuần Thuần khẽ cong môi, đáp trả rất là sảng khoái, trong mắt không có vẻ sợ hãi chút nào, "Được!"
Bàn tay nàng hướng về miệng lồng sắt...
Trong lúc nhất thời, mọi người nín thở ngưng thần, trợn to cặp mắt, vừa khẩn trương lại vừa kích động.
Mỗ nam nhân nào đấy trên quán trà, thân hình khẽ động, tay trái nâng lên, chuẩn bị xuất thủ.~.
~Bàn tay nàng hướng đến cửa lồng sắt, dừng một chút, lại rút trở lại. Hoàn toàn treo lên hứng thú người xem.
Chỉ thấy Mộc Thuần Thuần vòng thân, đi tới vị trí lồng tre bên kia, kể từ đó, chỗ nàng đứng đưa lưng về phía người xem, cũng vừa vặn che ở cái lồng sắt đó.
Vẫn nhìn chăm chú vào nàng, mỗ nam nhân hoàn toàn cứng đờ, động tác ngón giữa thoáng chốc đọng lại, thiếu chút nữa bị cử động khác lạ của nàng làm tức đến phun máu, gương mặt đen đến đáng sợ, trái tim cũng co lại thật chặt ~.
~Chương 14: Vân trung ngọc tiêu 9
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!