Chương 6: (Vô Đề)

"Tháng trước, Tô Vãn Tình đã chỉ thị cho kế toán chuyển 800.000 tệ công quỹ vào tài khoản của em trai tôi, sau đó báo cảnh sát vu khống nó biển thủ. Đây là hồ sơ chuyển khoản, còn đây là lịch sử trò chuyện giữa cô ta và kế toán, mọi thứ đều rành rành ra đó."

Đám phóng viên điên cuồng bấm máy.

Tô Vãn Tình ngã quỵ xuống đất, mặt xám như tro. Lục Trầm Chu nhìn những bằng chứng đó, đôi lông mày càng nhíu chặt lại đầy phẫn nộ.

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói hoàn toàn lạnh ngắt: "Vẫn còn chưa đủ."

"Tiếp theo đây, tôi muốn kể cho mọi người nghe về một sự kiện của năm năm về trước."

Toàn trường im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Đám phóng viên giơ cao ống kính, ai nấy đều khao khát chộp được thông tin sốt dẻo nhất của ngày hôm nay.

"Năm năm trước, việc Lục Trầm Chu bị bắt cóc chắc mọi người đều biết rõ chứ?"

"Anh ta vẫn luôn rêu rao rằng, chính Tô Vãn Tình đã liều chết cứu mạng anh ta."

"Nhưng sự thật là, người cứu anh ta năm đó, chính là tôi."

"Cô nói dối!"

Tô Vãn Tình thét lên một tiếng rồi lồm cồm bò dậy:

"Rõ ràng là tôi đã cứu anh ấy! Trên bụng tôi vẫn còn vết sẹo do chém đó!"

Tôi bật cười khinh bỉ:

"Vết sẹo đó là do cô cố tình ngã vào đống mảnh chai vỡ lúc cảnh sát xông vào. Ban đầu nó chẳng nghiêm trọng đến thế, nhưng để lừa gạt được Lục Trầm Chu, cô đến thân xác mình cũng chẳng thiết tha gì nhỉ?"

Cô ta vừa khóc vừa nhìn Lục Trầm Chu:

"Không phải đâu, anh Trầm Chu, anh phải tin em!"

Nhưng Lục Trầm Chu chẳng thèm đoái hoài đến cô ta, đôi mắt anh ta găm chặt vào tôi, giọng nói khản đặc:

"Em nói gì? Người cứu anh... là em?"

"Là tôi."

Tôi nhìn anh ta, rành rọt thốt ra từng chữ:

"Đêm mưa năm đó, tôi đã bám theo bọn bắt cóc đến nhà kho bỏ hoang, nấp sau thùng rác, thừa dịp bọn chúng hút thuốc mà xông vào cởi trói cho anh."

"Lúc tên bắt cóc dùng thanh sắt đập vào gáy anh, chính tôi đã lao ra đỡ thay anh đòn đó."

Tôi kéo cổ áo xuống, lộ ra vết sẹo gớm ghiếc kéo dài từ bả vai trở xuống. Vết sẹo dài hai mươi centimet ấy dưới ánh đèn sân khấu càng trở nên gai người.

"Thanh sắt đó đã đánh gãy của tôi ba chiếc xương sườn. Tôi phun một ngụm máu tươi lên mặt anh, tôi đẩy anh chạy, bảo anh phía Đông có người tuần tra. Anh sững sờ mất một giây, rồi quay đầu chạy thẳng, không một lần ngoái lại."

"Tôi bị ba tên bắt cóc vây đánh, chém vào lưng, đầu đập xuống nền xi măng đến hôn mê bất tỉnh. Đợi đến khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, thứ đập vào mắt lại là cảnh anh đang nắm chặt tay Tô Vãn Tình, mắt đỏ hoe thề thốt rằng cả đời này anh nợ cô ta."

"Vết sẹo trên lưng tôi, anh chưa bao giờ hỏi xem nó từ đâu mà có. Tôi đã nói với anh vô số lần rằng người cứu anh là tôi, nhưng lần nào anh cũng mắng tôi dối trá, nhục mạ tôi rằng năm đó tôi chỉ biết trốn ở nhà mà khóc lóc."

"Lục Trầm Chu, anh đã mù quáng suốt năm năm, và cũng ngu xuẩn suốt năm năm trời."

"Không thể nào! Chuyện này không thể nào!"

Anh ta không thể tin nổi, lảo đảo lùi lại một bước, gương mặt cắt không còn giọt máu:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!