1Tôi nhìn người đàn ông mình yêu sâu đậm suốt tám năm đang ôm một người phụ nữ khác trên khán đài, đón nhận lời chúc tụng của mọi người. Còn tôi đơn độc đứng nơi góc khuất, lạc lõng như một kẻ ngoài cuộc.
Khung cảnh trước mắt dần nhòe đi, chồng lấp lên đêm mưa của năm năm về trước.
Cơn mưa xối xả trút xuống mái tôn của nhà kho hoang vắng, vang lên những tiếng đanh và gắt tựa như tiếng đạn lạc. Tôi siết chặt điện thoại, trốn sau thùng rác, nghe tiếng gào thét thảm thiết của Lục Trầm Chu bên trong mà tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thừa lúc bọn bắt cóc lơ là khi hút thuốc, tôi liều mạng lao vào cởi trói cho anh. Thế nhưng, khi dải băng đen bịt mắt còn chưa kịp tháo xuống, một thanh sắt đã mang theo luồng gió lạnh buốt, tàn nhẫn giáng thẳng vào gáy anh.
Chẳng kịp suy nghĩ, tôi trực tiếp nhào tới chắn cho anh.
Thanh sắt giáng xuống lưng tôi một cú nặng nề. Tiếng xương gãy vụn vang lên rõ mồn một.
Đau đến mức mắt tôi tối sầm lại, một ngụm máu tươi phun thẳng lên mặt anh.
"Chạy mau! Phía Đông năm cây số có đội tuần tra! Em sẽ cầm chân bọn chúng!"
Tôi đẩy mạnh anh một cái, vớ lấy viên gạch dưới đất ném về phía bọn bắt cóc. Anh sững sờ mất một giây, rồi xoay người chạy biến, không một lần ngoái đầu lại.
Tôi bị ba tên bắt cóc vây khốn, hứng chịu trận mưa đòn, lại bị một nhát chém chí mạng giáng xuống lưng đau đớn tột cùng. Đầu va xuống nền xi măng, tôi hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Đến khi tỉnh lại đã là chuyện của ba ngày sau.
Khắp người tôi quấn đầy băng gạc, nằm trên giường bệnh viện, chỉ cần khẽ cử động là cơn đau thấu xương tủy lại ập đến.
Y tá nói với tôi, Lục Trầm Chu không sao cả. Là thư ký của anh, Tô Vãn Tình, đã báo cảnh sát.
Tôi nén đau, cố chấp gượng dậy để đi thăm anh.
Nào ngờ, ngay trước cửa phòng bệnh, đập vào mắt tôi lại là cảnh Tô Vãn Tình đang gục bên giường anh khóc lóc thảm thiết, trên bụng cô ta cũng quấn một lớp băng gạc mỏng manh
"Anh Trầm Chu, xin lỗi anh, em đã đến muộn. Cũng may em đã đỡ thay anh một nhát, nếu không hậu quả em thực sự không dám nghĩ tới…"
Lục Trầm Chu nắm lấy tay cô ta, đôi mắt đỏ hoe vì cảm động:
"Vãn Tình, đời này anh nợ em."
Tôi đứng lặng ngoài cửa, vết thương sau lưng rách toạc, máu thấm đẫm cả vạt áo bệnh nhân.
Từ đầu đến cuối, anh ấy chưa từng liếc nhìn tôi lấy một lần.
Mãi sau này tôi mới biết, Tô Vãn Tình đã cố tình ngã nhào xuống đất khi cảnh sát ập vào, bị mảnh kính vỡ cứa vào bụng, rồi giả vờ đó là vết sẹo do đỡ nhát dao cho anh.
Còn vết chém dài hai mươi centimet trên lưng tôi, anh chưa bao giờ hỏi nó từ đâu mà có.
Nước mắt rơi xuống. Tôi ngẩng đầu lên, giọng run rẩy:
"Lục Trầm Chu, chuyện năm năm trước… anh vẫn luôn nghĩ như vậy sao?"
Anh ta cười khẩy một tiếng, ánh mắt tràn đầy vẻ mỉa mai:
"Nếu không thì sao? Chẳng lẽ là cô cứu tôi?"
"Lâm Tri Hạ, năm đó cô sợ đến mức không dám ra khỏi cửa, trốn ở nhà khóc lóc suốt ba ngày trời. Nếu không có Vãn Tình, tôi đã sớm bị dìm xuống sông làm mồi cho cá rồi."
Anh ta tiến lên một bước, ghé sát tai tôi, giọng nói mang theo cái lạnh thấu xương:
"Tôi nhẫn nhịn cô suốt năm năm, mục đích là để cô giúp Vãn Tình gây dựng công ty này. Giờ đây công ty đã lên sàn thành công, cô cũng chẳng còn giá trị gì nữa."
"Biết điều thì ngoan ngoãn về nhà làm Lục phu nhân của cô đi, tôi vẫn còn nể tình mà nuôi cô. Nếu không thì…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!