"Lan Nhân, cậu có nhớ hồi cấp ba trường bọn mình có một đội bóng rổ không?" Tần Thi cầm điện thoại, nằm trên giường khách sạn xem chương trình giải trí.
"Đội nào cơ?" Lý Lan Nhân đang ngồi ăn lẩu một mình ở nhà. Mười phút trước, cô vừa thuyết phục Tần Thi từ Hạ Môn về thì dọn đến ở cùng mình luôn, Tần Thi cười bảo không muốn làm bóng đèn, sợ bị bạn trai của cô nàng mắng.
"Hình như tên là Thanh hay Minh gì đó." Tần Thi không phải người hay hoài niệm, cô vốn không nhạy cảm với tên người, chỉ nhớ được dáng vẻ trong ký ức, cái thời thanh xuân niên thiếu khiến người ta ngưỡng mộ vô cùng.
Lý Lan Nhân sớm đã chẳng nhớ nổi. Người theo đuổi Tần Thi nhiều vô kể, đội trưởng đội bóng rổ hay đội trưởng đội bóng đá thì có gì quan trọng?
"Từng theo đuổi cậu à? Sao tự dưng lại nhớ đến chuyện xa xưa thế? Đừng bảo là định chơi trò tình cũ không rủ cũng tới nhé?" Lý Lan Nhân bị nước lẩu cay làm sặc, ho khù khụ.
"Cậu đang ăn lẩu đấy à?" Tần Thi nghe thấy tiếng nước sôi sùng sục bên kia: "Nóng thế này mà cậu cũng nuốt trôi sao?"
"Sao lại không?" Lý Lan Nhân quấn chăn: "Tớ bật điều hòa 18 độ."
Tần Thi nhịn không được bật cười: "Lẩu đúng là chân ái với cậu mà."
"Đúng thế," Lý Lan Nhân thong thả thả rau và thịt phi lê vào nồi: "Tớ yêu sâu đậm lắm. Khi đã yêu thì bất kể mùa đông hay mùa hè, loại điều kiện khách quan nào cũng không ngăn cản nổi thì mới gọi là yêu."
"Ngày mai tớ đi đảo Cổ Lãng, chắc vài ngày nữa là về thôi." Tần Thi nhìn giá vẽ đặt ở góc giường, bức tranh đã hoàn thành được gần một nửa.
"Về đi, chuyện gì cần đối mặt vẫn phải đối mặt." Đầu lưỡi Lý Lan Nhân đã tê dại vì cay, cô nàng vừa hít hà vừa nói: "Lần trước bạn tớ mang cốt lẩu từ Thành Đô về đúng là lợi hại thật, chờ cậu về qua nhà tớ ăn lẩu. À đúng rồi, cái cuộc gặp gỡ thú vị kia thế nào rồi?"
Tần Thi kéo ngăn kéo ra, thấy hộp thuốc lá rỗng tuếch nằm bên trong lại đóng sập lại: "Cái đó hả, cậu ta ăn vạ đòi đi Cổ Lãng với tớ bằng được."
Cô bạn thân nghe xong cười suýt hụt hơi: "Hay là thuận đường bắt cóc cậu ta về luôn đi. Hôm nào gặp lão chồng cũ của cậu cho lão lác mắt chơi, bỏ cơn giận. Tớ thấy bồ mới của lão trông cũng chẳng trẻ hơn cậu mấy tuổi đâu."
Tần Thi rũ mi, thốt ra một câu nhạt nhẽo: "Anh ta không xứng."
Lý Lan Nhân không cười nữa, chỉ hỏi: "Cậu… không phải định yêu thật đấy chứ?"
Đêm đó Tần Thi ngủ không yên giấc. Cô mơ thấy hồi mới tốt nghiệp, chồng cũ của cô – anh Trương – cũng coi như ân cần. Tuy không hẳn là tình thâm ý trọng, nhưng dù sao cũng đã sống bên nhau mấy năm, muốn xóa sạch một đoạn quá khứ là chuyện rất khó.
Sáng sớm hôm sau, Tần Thi dậy thật sớm để trả phòng.
Tối hôm kia cô từng nghĩ có nên nhờ người nhắn cho Hạ Dữ một lời không, nhưng sau lại nghĩ thôi, có những chuyện càng dây dưa càng khó dứt. Cô đi rồi, chắc anh cũng tự hiểu ý cô.
Từ Hạ Môn sang đảo Cổ Lãng phải mua vé tàu phà hai tầng. Du khách rất đông, mua vé sáng sớm mà vẫn phải xếp hàng, Tần Thi mất khá nhiều thời gian chờ ở sảnh bán vé đến mức lim dim sắp ngủ.
Lúc lên tàu, cô bị cuốn theo dòng người đông đúc. Phía trước có nhóm nam nữ đang đùa giỡn, cô gái nhíu mày giả vờ làm Châu Mộ Vân, dùng giọng Quảng Đông ngọng nghịu đọc thoại: "Nếu tôi có thêm một chiếc vé tàu, em có đi cùng tôi không?". Cậu trai bên cạnh nhéo má cô nàng gọi là đồ ngốc.
Tần Thi ngồi ở tầng hai của tàu, lan can chật kín người. Đứng ở đó có thể thấy bờ biển xa dần, đứng lâu đầu hơi váng vất.
Điện thoại cô reo lên, giọng cô nhân viên lễ tân homestay vẫn hoạt bát như con người cô ấy: "Chị Tần ơi, chị để quên đồ ở phòng rồi. Cô lao công bảo trong ngăn kéo có cái bật lửa, vừa hay bạn chị đến, em nhờ anh ấy mang qua cho chị nhé?"
Vừa dứt lời, ống nghe đã được chuyển sang tay Hạ Dữ. Tim Tần Thi hẫng một nhịp.
"Chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi đi, lát nữa tôi nói chuyện với chị."
Cô không biết phải nói gì. Nếu anh nổi giận hay mắng cô vài câu thì còn đỡ, đằng này anh quá dịu dàng. Sự dịu dàng ấy khiến người ta lúng túng, không cách nào kháng cự nổi.
Tần Thi mở điện thoại, thấy trong WeChat quả thực có yêu cầu kết bạn, chắc anh lấy số từ chỗ lễ tân. Cô vừa ấn đồng ý, Hạ Dữ đã gửi tin nhắn đến ngay lập tức: "Chị chờ tôi ở cổng ra."
Cô không trả lời "được" cũng chẳng trả lời "không". Cô vốn là người quyết đoán, hiếm khi do dự như thế này.
Hạ Dữ gặp cô ở bến tàu Cổ Lãng. Cô mặc áo hai dây ren đen khoác ngoài là sơ mi caro đỏ thắt nơ phía trên, chân váy ngắn màu đen, xương quai xanh thanh mảnh vẫn đeo chiếc vòng cổ choker đen quen thuộc.
Trong mắt cô có vẻ hối lỗi và cả sự tự trách bản thân.
Hạ Dữ đẩy vali giúp cô đi về phía trước: "Chị đặt chỗ ở chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!