Chương 6: Spring Subway

Spring Subway (Chuyến tàu điện ngầm hướng về mùa xuân – 2002): Một bộ phim Trung Quốc về sự cô đơn giữa thành thị và khát vọng tìm thấy tình yêu như tìm thấy lối thoát trên chuyến tàu hướng về mùa xuân.

Khoảng cách an toàn trong giao tiếp giữa người với người là 1,2 mét. Nói cách khác, nếu khoảng cách giữa hai người vượt qua con số này, không gian riêng tư của một người coi như đã bị xé toạc một kẽ hở. Khi khoảng cách càng kéo gần vô tận, yêu cầu về mức độ thân mật giữa đôi bên cũng theo đó mà cao hơn.

Tần Thi tin tưởng không chút nghi ngờ vào lý luận khoa học này. Cô tin rằng cơ thể là thứ thành thật nhất, nó sẽ nói cho bạn biết cảm giác rõ ràng đối với mỗi người. Mối quan hệ giữa người với người giống như nghệ thuật, và anh chính là linh cảm của cô.

Cô đã hôn anh. Cô có thể cảm nhận được sự run rẩy của anh trong khoảnh khắc ấy, dường như có thể nghe thấy tiếng vỡ vụn của bức tường ngăn cách bấy lâu giữa hai người.

Cô chắc chắn rằng, cho dù là một trăm năm sau (giả sử cô có thể sống lâu đến thế) cô cũng sẽ không quên vào một đêm hè nào đó, cô đã từng hôn một người đàn ông trên mỏm đá bên bờ biển.

Gần 12 giờ đêm, cô tắm xong, khoác chiếc áo choàng tắm ngồi trên thảm khách sạn. Cạnh bên là quần áo rơi vãi từ chiếc vali bị lục tung, bảng vẽ đặt ngay dưới chân. Điện thoại đang mở cuộc gọi thoại bị vứt trên giường, đầu dây bên kia truyền đến giọng chất vấn của cô bạn thân:

"Cậu ta bao nhiêu tuổi rồi? Đừng bảo là vị thành niên nhé?"

Tần Thi ngắm nghía tấm toan, bảng màu trong tay đã chuẩn bị sẵn những sắc độ cần dùng: "Sinh viên, tớ không hỏi kỹ."

"Ngủ rồi à?"

Tần Thi khựng lại một chút: "Chưa."

"Chậc chậc, tớ còn sợ cậu ly hôn xong không bước ra được, không ngờ nhanh như vậy đã tìm được một tiểu thịt tươi mới rồi. Công lực của cậu vẫn chẳng giảm sút chút nào nhỉ."

Tần Thi nghe cô bạn mỉa mai, phác họa vài đường nét đơn giản lên bảng vẽ, nghĩ ngợi một hồi lại đặt sang bên cạnh, đứng dậy cúi người với lấy hộp thuốc trên bàn.

"Hút ít thôi." Đầu dây bên kia nghe thấy tiếng bật lửa, kịp thời nhắc nhở: "Cậu muốn tìm tiểu thịt tươi đi du lịch cùng cho có bạn thì tớ thấy cũng ổn, dù sao một mình cũng buồn. Nhưng mà đừng có nghiêm túc quá nhé, con trai trẻ tuổi tám phần cũng chỉ là cảm giác mới lạ thôi."

"Tớ biết, tớ cũng chẳng định thế nào cả."

"Thế còn nụ hôn kia? Tại sao?" Cô bạn cười đến mức lăn lộn, trong điện thoại truyền đến tiếng động sột soạt.

"Chỉ là không khí đến lúc đó thôi, người trưởng thành mà, làm gì có nhiều tại sao đến thế?"

"Ha ha ha, được thôi. Còn chuyện trước đó tớ nói với cậu, cân nhắc đến đâu rồi? Tớ đã đưa mấy tác phẩm thời kỳ đầu của cậu cho sếp xem, ông ấy khá thích, nhưng vẫn muốn gặp trực tiếp cậu. Cụ thể có lẽ phải đợi cậu về rồi mới định đoạt được."

"Được." Tần Thi nhìn bức họa mới chỉ vẽ vài nét, đó là biển đêm.

"Khoảng bao giờ cậu về?"

"Tớ cũng không biết nữa. Mấy ngày nay nhà tớ không liên lạc gì, chắc họ sắp bỏ cuộc rồi."

"Hazzz, năm đó nếu cậu không nghe lời họ mà gả cho gã kia thì có lẽ giờ đã sớm…" Người bên kia thở dài: "Thôi, chuyện cũ rồi không nói nữa. Tớ luôn thấy cậu là một nghệ sĩ, không hợp với cuộc sống cơm áo gạo tiền, nhưng ở thế giới này, làm chính mình thật sự rất khó."

Tần Thi cười nhạt bảo đúng vậy, cô dụi tàn thuốc rồi nằm xuống: "Cho nên cứ để tớ buông thả một thời gian đi, chờ tớ về sẽ ngoan ngoãn làm việc, đến lúc đó phải nhờ cậu chiếu cố nhiều rồi."

"Tớ chẳng dám, dù gì cậu cũng từng đạt giải thưởng, giờ tớ chỉ là một đứa làm công ăn lương thôi."

"Bà chủ phòng tranh từ khi nào lại biến thành người làm thuê thế?"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười: "Được rồi, không dông dài với cậu nữa, quyết định khi nào về thì báo tớ một tiếng."

"Ừ."

Tần Thi cúp máy, lại đứng trước bảng vẽ một lúc, nhưng vẽ thế nào cũng thấy không ưng ý.

Đã quá lâu rồi cô không vẽ thứ gì cho riêng mình. Đi dạy ở trung tâm đều là những thứ cơ bản, trình độ thưởng thức của trẻ nhỏ khá gần gũi với tự nhiên, không mấy đồng điệu với phong cách của cô. Mấy năm nay cô đã im hơi lặng tiếng quá lâu, bỗng nhiên phải quay lại vòng tròn nghệ thuật này, trong lòng không tránh khỏi chút sợ hãi và thiếu tự tin.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, bức họa dang dở vẫn đặt ở đầu giường. Cô đột nhiên quyết định, khi nào vẽ xong bức tranh này, cô sẽ rời khỏi Hạ Môn.

Sáng sớm trời mưa, Tần Thi đứng bên cửa sổ không xuống lầu. Từ trên cao có thể thấy một chiếc ô trong suốt ở cửa homestay, đứng yên không nhúc nhích. Cô buồn chán đợi một lúc, người nọ vẫn đứng đó, thế là cô vươn vai quay người vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!