One Day (2011): Phim kể về hai người cứ vào đúng một ngày cố định mỗi năm lại gặp nhau, để rồi nhận ra dù cuộc đời có xoay vần, đối phương vẫn là người duy nhất mình tìm kiếm.
Từ đường hầm Phù Dung đạp xe hơn mười phút mới ra ngoài, đi ngang qua bãi biển Bạch Thành, khu vực gần chung cư sinh viên có các tiệm đồ nướng và quán ăn khuya nằm san sát nhau. Sinh viên vừa tan học từng nhóm rủ nhau tới đây ăn khuya đông đúc.
"Chị muốn ăn gì?"
Tần Thi ngước nhìn thực đơn, rồi lại nhìn những nhóm nam sinh nữ sinh ở bàn bên cạnh, cô gọi món cá nướng.
Hai người mua hai bát súp tứ quả thang, ngồi ở chiếc bàn bên ngoài chờ cá nướng. Khách rất đông, có lẽ họ sẽ phải đợi một lúc lâu. Ông chủ đi lại thoăn thoắt giữa các bàn, thỉnh thoảng tán gẫu với mấy cậu sinh viên bằng chất giọng Mân Nam pha lẫn tiếng phổ thông.
Chiếc thìa của Tần Thi khuấy nhẹ trong bát súp đầy ắp các loại nguyên liệu, cô múc một thìa đưa lên miệng. Bên trong có hạt bồ đề, hạt sen, đậu đỏ và dưa hấu… vị ngọt thanh lấp đầy khoang miệng, mát lạnh ngon lành như chính làn gió đêm này.
Tần Thi nhìn những thiếu niên tràn đầy sức sống thanh xuân kia, đột nhiên nhớ về chính mình: "Hồi đi học tôi cũng thường ra ngoài ăn khuya. Trường tôi cũng ở phương Nam, nhưng biển không đẹp được thế này."
"Ngắm biển buổi tối thực ra rất khác ban ngày. Ban ngày là tranh sơn dầu, buổi tối là tranh thủy mặc." Hạ Dữ nói xong thì sững lại, nhìn vào đôi mắt đang đong đưa ý cười của người đối diện: "Sao chị lại nhìn tôi như thế?"
"Đây là câu dài nhất cậu nói từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ đấy. Cậu cũng học mỹ thuật à?"
Anh dời tầm mắt đi chỗ khác, vành tai ửng đỏ dưới ánh đèn mờ ảo của quán ăn khuya nên nhìn không rõ lắm. Anh khẽ lắc đầu: "Còn chị?"
"Ừ," Lúc thu dọn hành lý Tần Thi đã thuận tay nhét cả bộ đồ nghề vẽ tranh vào chiếc vali lớn. Cô không biết chuyến đi này mình sẽ đi bao lâu, nếu tâm tình tốt, có lẽ sẽ vẽ vài nét. Cô chìa tay ra: "Đưa tay cho tôi nào."
Hạ Dữ không hiểu chuyện gì nhưng vẫn đưa tay qua.
Lòng bàn tay cô mềm mại và ấm áp, lót dưới mu bàn tay anh. Cô tùy ý cầm lấy chiếc bút lông đen dùng để gọi món bên cạnh, vẽ vài nét vào lòng bàn tay anh. Ngòi bút lướt qua da thịt tạo thành từng đường kẻ, bút pháp của cô rất nhẹ, khiến anh thấy hơi ngứa.
Vẽ được một lúc cô lại ngẩng lên liếc nhìn anh một cái, rồi cúi đầu vẽ tiếp.
Đường nét gương mặt anh rất sạch sẽ và gọn gàng, nhưng không phải kiểu khiến người ta ấn tượng sâu đậm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh không có chút vẻ gì là hung hăng, trái lại rất dễ chịu. Dễ chịu đến mức dù mới quen anh có hai ba ngày, cô đã cảm thấy như một người bạn thân thiết từ lâu. Ngay cả khoảnh khắc này, cô cũng thấy cả thể xác lẫn tâm hồn đều thư thái. Cảm giác này thật hiếm có, có lẽ vì ở một thành phố xa lạ, đối mặt với một người xa lạ, làm chuyện gì cũng thấy tự nhiên.
Hạ Dữ nhìn cô cúi đầu nghiêm túc vẽ bức vẽ giản lược trong lòng bàn tay mình, thầm nghĩ làm sao mà hai người từ tình cờ gặp bên đường lại phát triển đến mức ngồi ăn khuya cùng nhau thế này. Điện thoại trong túi quần anh chợt rung lên.
"Sắp xong rồi đây." Cô hơi nghiêng người, khắc họa thêm vài chi tiết nhỏ.
Tay kia của Hạ Dữ móc điện thoại từ trong túi ra, là Trương Tiểu Nhã.
Trương Tiểu Nhã: "Ngủ chưa? Tớ vừa đến nơi."
Hạ Dữ: "Chưa, đang ăn khuya ở ngoài."
Trương Tiểu Nhã: "Một mình à?"
Hạ Dữ ngẩng đầu nhìn người đối diện. Nhân viên phục vụ bưng khay cá nướng nghi ngút khói đặt lên bàn, gương mặt cô ẩn hiện sau làn hơi nước trắng xóa trông vừa thực vừa ảo. Cô cười, đẩy tay anh trả lại: "Xong rồi, cậu nhìn xem."
Hạ Dữ nhanh chóng gõ một dòng chữ trên điện thoại: "Ừ, lát nữa nói sau."
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, hình vẽ một nhân vật nhỏ nhắn phiên bản Q của chính anh. Hình vẽ rất đẹp, cho thấy kỹ năng mỹ thuật điêu luyện, đường nét rất vững chãi dù là vẽ trên da thịt: "Đây là tôi sao?"
"Không giống à?" Tần Thi đã cầm đũa lên, cô thực sự có chút đói bụng rồi.
"Hơi trừu tượng một chút." Biểu cảm của nhân vật nhỏ kia trông khá tinh nghịch, không giống phong cách thường ngày của anh lắm, nhưng đôi mắt và chân mày thì đúng là rất giống.
Tần Thi cười: "Xem ra cậu thuộc phái tả thực rồi."
"Đại loại vậy." Anh gắp một miếng cá nướng, hương vị khá ổn, chỉ là có chút cay nồng nhưng vẫn ăn được.
"Để tôi đoán nhé," Tần Thi buông đũa, mười ngón tay đan vào nhau, chống khuỷu tay lên bàn đặt trước mặt: "Cậu học thiết kế công trình à?"
Mấy nam sinh bàn bên cạnh nghe thấy thế thì ngoảnh đầu lại nhìn cô, chắc hẳn cô đã đoán đúng chuyên ngành của họ. Tần Thi rũ mắt, thản nhiên tiếp tục ăn như không có chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!