Casablanca (1942) được mệnh danh là bản tình ca vĩ đại nhất mọi thời đại. Phim kể về cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ giữa Rick và người cũ Ilsa tại quán bar ở Casablanca giữa thời chiến. Câu thoại kinh điển: "Trong tất cả những quán rượu ở tất cả những thành phố trên khắp thế giới, cô ấy lại bước vào đúng quán của tôi."
Đến sân bay mất khoảng 30 phút đi xe, dọc đường tài xế chủ động bắt chuyện, từ thời tiết cho đến nơi đi của hai vị hành khách.
Lúc lên xe Tần Thi không để ý lắm, giờ mới nghe thấy giọng nam trong trẻo truyền đến từ ghế phụ: "Nghỉ hè mà, tôi đi bờ biển dạo chút."
"Bờ biển à, trước kia tôi từng đi Hải Nam rồi, mùa này mà đi phía Nam thì nắng cháy da đấy. Còn người đẹp, cô đi đâu?"
"Hạ Môn." Tần Thi nghe người ngồi ghế phụ nói vậy mới sực nhớ ra hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, cô không nhịn được nhìn thêm một cái.
Từ hàng ghế sau có thể thấy chiếc sơ mi trắng và góc nghiêng sạch sẽ của anh, anh để mái tóc ngắn ngủn, không nhìn rõ mặt.
Ánh mắt cô di chuyển theo những cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, một lát sau nghe thấy người kia nói: "Tôi cũng đi Hạ Môn."
"Ồ, khéo thật đấy." Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy bờ vai tròn trịa của cô hành khách phía sau, một tay cô đang chống cằm, nụ cười như có như không càng thêm phần cuốn hút.
Đến sân bay, trả tiền xong, chuyến xe này kết thúc, ai nấy cũng tự giải tán.
Tần Thi đến Hạ Môn, vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại ở nhà. Chắc chắn họ đã biết chuyện cô ly hôn từ chỗ chồng cũ nên không thể chấp nhận nổi. Mẹ cô gào khóc nức nở trong điện thoại, kèm theo tiếng thở dài ngắt quãng:
"Nó đâu rồi? Hỏi xem nó đang ở đâu!"
"Con đi ra ngoài giải sầu, có chuyện gì về rồi nói sau."
"Giải sầu? Nó điên rồi à! Bảo nó cút về đây ngay! Làm cái chuyện mất mặt như thế mà còn có mặt mũi ra ngoài hả!"
Tần Thi cúp máy, điện thoại lại vang lên, cô dứt khoát tắt nguồn luôn.
Cô khoanh tay nhìn bảng điện tử trước mặt, cẩn thận tìm số hiệu chuyến bay của mình.
Người đàn ông cao ráo đứng ngay sau lưng cô, vóc dáng thanh mảnh, áo trắng quần đen, trên vai đeo một chiếc ba lô.
Mùi nước hoa trên người cô đã thay đổi, tỏa ra hương chocolate ngọt ngào. Anh chỉ cần cúi đầu là có thể thấy mái tóc ngắn của cô tụ lại thành một cái xoáy nhỏ trên đỉnh đầu, vòng eo cô thon gọn trong chiếc váy đính kim sa, làn da dưới ánh mặt trời như tỏa sáng.
Bọn họ một trước một sau đi về phía băng chuyền hành lý, đứng ở hai hướng khác nhau, chẳng ai nhìn thấy ai.
Tần Thi nhìn đến mỏi cả mắt mà mãi chẳng thấy vali của mình đâu. Đợi gần 40 phút, người bắt đầu thưa thớt dần, cuối cùng cô mới thấy cái vali của mình nằm cạnh một chiếc vali màu đen khác, sát rạt vào nhau.
Cô đi theo hành lý, vòng qua một góc, đưa tay ra lấy nhưng vali hơi nặng nên có chút chật vật.
Một cánh tay áo sơ mi xắn nửa chừng vươn ra, giúp cô kéo nó xuống.
Cô ngẩng đầu định nói lời cảm ơn thì mới nhận ra đó là người cùng xe lúc nãy.
"Khéo thật, lại gặp nhau rồi."
"Ừ."
Diện mạo anh rất trong sáng, trông chưa đến hai mươi tuổi, là kiểu chàng trai sẽ có rất nhiều nữ sinh theo đuổi ở trường học, đôi mắt ấy thường khép hờ.
Tần Thi nhớ lại hồi cấp ba từng có anh đội trưởng đội bóng rổ theo đuổi mình, cũng giống như anh, sạch sẽ không chút vẩn đục.
"Cậu trông hơi giống một người bạn học cũ của tôi."
Khóe môi anh khẽ nhếch, cúi đầu một tay cầm điện thoại gửi tin nhắn, dáng vẻ rất nghiêm túc.
Thời tiết rất nóng, vừa bước ra ngoài là người ta gần như bị mặt trời nung chảy. Tần Thi đưa tay vẫy taxi: "Cậu có đến Tăng Thố An không? Nếu tiện đường, chúng ta có thể đi chung xe."
"Được." Anh kéo quai ba lô, đứng cạnh bên cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!